Sài Gòn ngày 30-5-2006

 

Con Thu Giang yêu quý!

Mẹ Thu vừa gọi điện thoại cho dì bảo rằng trong bữa cơm trưa nay đang ăn con bỗng khóc. Khi bố Dũng hỏi con bị làm sao con sụt sùi trả lời rằng: "Con nhớ dì Nhung. Sao lâu rồi dì Nhung không về đưa con đi chơi?". Cái lý do khóc của con đã làm cả nhà thở phào nhẹ nhõm và cười vang.


Ngày Thiếu nhi năm nay dì ở cách xa con hơn ngàn cây số không thể về đưa con đi chơi nhà bóng với em Cò được. Nhớ con dì đi siêu thị mua đồ để gửi cho con. Dì vừa đi về  có mua cho con rất nhiều sách tô màu  chuyện tranh bánh kẹo và cả một con Ðôrêmon bằng nhựa để con đựng tiền tiết kiệm. Chắc không lâu nữa con sẽ nhận được.


Năm nay con vào lớp một rồi nhớ đi học phải ngoan và học chăm khi dì về dì sẽ lại đưa con đi công viên. Con vào lớp một sẽ có cô giáo mới nhiều bạn mới vì thế con phải chăm chỉ nếu không sẽ thua điểm các bạn. Dì không muốn thấy cháu Giang "xù" của dì không có giấy khen để về khoe với ông bà nội ngoại.


Khi con vào lớp một các thầy cô sẽ dạy cho con biết đọc biết viết. Biết đọc biết viết rồi con hãy viết thư cho dì nhé viết để kể cho dì nghe về thầy cô trường lớp và các bạn của con. Lúc ấy con cũng sẽ đọc được thư của dì. Dì sẽ gửi thư cho con mỗi tuần mỗi tháng. Dì sẽ luôn ở bên con như khi con còn bé. Mặc dù bây giờ dì không có nhiều cơ hội để đến đón con sau mỗi buổi học như hồi con học mẫu giáo. Dì đã ở rất xa rồi. Dì rất nhớ Thu Giang nhớ những đêm dì đã buồn ngủ rồi mà Giang cứ bắt dì đọc truyện làm dì phát chán. Nhớ những lần đi ăn ốc thấy gần hết ốc Giang bốc trước mấy con để giữ phần. Nhớ cả những buổi dì đưa Giang đi ăn sáng hỏi ăn gì Giang bảo: "ăn gì cũng được dì ạ". Nhưng khi dì kể tên món ăn con cứ lắc đầu bảo chán hoặc lại buông xuôi: "cũng được". Mãi đến khi dì hỏi bố Dũng bố Dũng bảo: "Kiểu này chắc cháu dì thích ăn gà tần rồi". Dì hỏi Giang Giang vui vẻ nhận lời ngay. Hóa ra con biết đó là món ăn đắt tiền nên không dám đòi ăn. Rồi cả những lần con đòi đi chợ với dì dì hỏi con muốn ăn món gì con lại nói "món gì cũng được" nhưng mắt cứ nhìn vào rổ tôm to của bà bán hàng... Còn biết bao nhiêu chuyện ngộ nghĩnh khác con làm dì nhớ đến nao lòng.

Một hai năm nữa khi con lớn hơn một chút dì sẽ đón con vào Sài Gòn chơi với dì với em bé của dì. Dì sẽ lại đưa con đi chơi nhà bóng. Mà trong này không chỉ có nhà bóng thôi đâu còn rất  nhiều trò chơi thú vị khác. Khi nào con nhớ dì con hãy mở tập ảnh chụp mẹ Thu con và dì đi chơi công viên thú ở Hà Nội ra xem. Dì vẫn còn buồn cười vì con không chịu gọi là con "đà điểu" mà cứ khăng khăng là con "đại biểu".

Mẹ Thu sắp sinh em bé con sẽ lên chức chị. Lên chức con sẽ vất vả hơn nhiều. Con phải nhường đồ chơi cho em phải biết dỗ dành em lúc em khóc chơi với em khi bố mẹ vắng nhà. Lên chức nghĩa là con không có thể nhõng nhẽo ông bà bố mẹ các cô dì như trước được. Con phải ngoan ngoan vâng lời người lớn thì sau này em bé mới giống con biết nghe lời người hơn tuổi. Con hãy học thật chăm thật giỏi để còn đọc truyện tranh cho em bé nghe kể cho em bé câu chuyện "Con ốc xanh" con đã học ở trường mầm non mà mỗi khi dì về con vẫn thường kể cho dì nghe. Con phải dạy cho em những điều con đã được học ở ông bà cha mẹ các cô các dì cả những điều con đã được học trường ở lớp.


Dì viết chừng này mẹ Thu đọc cho con nghe chắc cũng đủ mệt rồi. Khi nào con tự đọc được dì sẽ viết thư cho con dài hơn viết nhiều thư hơn. Con nhớ lời dì không được cãi lời cha mẹ thầy cô không được cãi nhau với bạn bè. Ngày nghỉ phải nhắc cha mẹ đưa con xuống thăm ông bà nội ngoại cho ông bà đỡ buồn. Dì chúc Thu Giang học giỏi và ngoan.

Dì Béo