Ninh Gia Hân - Không reply

alt

Nhà văn trẻ Ninh Gia Hân (Bùi Tuyết Nhung)

>> Sợ mình vô tình

Không reply

 

TRUYỆN NGẮN CỦA NINH GIA HÂN

 

NVTPHCM- Buổi tối ở thành phố dài như không có điểm kết thúc. Cô ngồi một mình với tách cà phê bên chiếc bàn kê nơi góc phòng kín đáo quan sát từng người khách ra vào. Những cặp nam thanh nữ tú những đôi trai tài gái sắc cả những đôi “già nhân ngãi non vợ chồng” dìu nhau đi dưới ánh đèn vừa đủ soi rõ mặt người gương mặt ngời ngời hạnh phúc.

Đã gần ba tiếng đồng hồ trôi qua ly cà phê đen không đường thứ tư đã gần cạn đáy mà cô vẫn chưa tìm được một gương mặt nào đồng cảm với mình. Không nhẽ thế giới quanh cô chỉ toàn những người hạnh phúc những người không biết đến tiếng khóc sự cô đơn và nét u buồn không khi nào dừng lại trên gương mặt họ?! Hay cô không thuộc về thế giới này? Một thế giới nhỏ bé và chật chội đến nỗi mà ở đó không thừa ra một ai. Ai cũng có đôi không ai cô lẻ trừ cô.

Nhấp những giọt cà phê cuối cùng cô vẫy người phục vụ lại trả tiền rồi cúi đầu bước ra khỏi quán. Tiếng nhạc vẫn dặt dìu phía sau. Không ai để ý đến sự có mặt của cô càng không ai bận tâm đến việc cô ra đi để lại một chiếc bàn trống với bốn chiếc ly cạn tới đáy. Bỗng dưng cô thấy cổ họng mình đắng nghét. Cái thế giới sau lưng quá nhỏ bé nên cô thành lạc lõng nhưng còn thế giới mà cô đang bước chân ra rộng lớn và đông đúc thế sao bước chân cô vẫn thấy chơi vơi?!

Không biết bằng cách nào mà cô đã về được phòng trọ của mình trong tâm trạng trống trải và cô đơn đến rút ruột. Cái nôn nao cồn cào do uống quá nhiều cà phê khi đói còn khó chịu hơn cảm giác khi say rượu. Cô không biết mình nên làm gì phải làm gì để thoát ra khỏi cảm giác khó chịu này. Người đàn ông ấy như ma như quỷ ám vào từng hơi thở từng suy nghĩ của cô trong mỗi giây mỗi phút mỗi ngày mỗi tháng mỗi năm… Cô nhìn ai cũng ra anh nhìn ai cũng thấy không phải là anh. Cũng chỉ là một con người bình thường chỉ là gương mặt có đầy đủ mắt mũi miệng như bao người sao lại là anh mà không phải là người nào khác ám ảnh cô đến mất trí đến ngơ ngẩn thế này?!

Thánh thót một điệu nhạc quen thuộc cô nhìn lên chiếc đồng hồ trên tường kim giờ và kim phút đã trùm lên nhau lần thứ 24 trong ngày. Cô bật dậy lấy chiếc điện thoại trong túi xách vừa lúc vang lên tiếng chuông báo có tin nhắn. “Ngu ngon va mo nhung giac mo dep. Anh rat nho em!” (Ngủ ngon và mơ những giấc mơ đẹp. Anh rất nhớ em!). Im lặng một hồi lâu cả cô và căn phòng như trùng xuống trong một sự đắn đo toan tính. Không reply. Tất cả vẫn lặng im trong tiếng tích tắc đều đều của một ngày mới bắt đầu từ những âm thanh quen thuộc của ngày cũ. Im lặng tiếp tục. Rồi lại vang lên tiếng chuông báo tin nhắn. “Hom nay Ha Noi chuyen lanh roi. Thieu mot vong tay…” (Hôm nay Hà Nội chuyển lạnh rồi. Thiếu một vòng tay…). Vô thức cô giơ hai tay vòng thành vòng tròn. Vòng tròn trống không và hụt hẫng. Hai tay cô buông thõng mỏi mệt. Trong cảm giác cô đơn đang xâm chiếm cô nhấn reply định hồi âm cái tin nhắn bỏ lửng kia nhưng rồi rất nhanh sự kiêu hãnh lòng tự ái bị tổn thương cùng trỗi dậy cô xóa tin nhắn không reply. Không reply nhưng cô không thể không nhớ cái mùa đông xa cũ mà người ấy vừa nhắc. Mỗi khi ra phố cô lại vòng tay ôm ngang người anh. Vòng tay cô nhỏ và mềm. Bàn tay thon dài của cô lọt trong lòng tay anh hai bàn tay cùng nằm im trong túi áo khoác rộng thùng của anh. Khi đi đường áo khoác của anh là lớp chắn gió cho cô. Khi trời mưa nó là phương tiện che đầu che áo cô khỏi ướt. Còn khi đi ra khỏi thành phố về các miền quê nó là tấm nệm trải cho cô ngả lưng. Nó êm ái nâng niu cô hệt như cách anh đối xử với cô… Và cô chìm vào giấc ngủ…

Giấc mơ đưa cô trở về với thời sinh viên lúc cô bắt đầu có đôi chút ý thức về sự nữ tính chết người của mình. Trong mơ cô gặp lại anh. Ngồi đối diện nhau qua chiếc bàn ăn kê nơi góc phòng trên lầu hai của Nhà hàng Bí Đỏ điểm hẹn ăn trưa của hai người anh bảo: “Em có gương mặt rất đàn bà. Một người đàn bà phúc hậu”. Cô cười. Anh nhăn nhó: “Làm ơn đừng cười trước mặt anh. Chết chìm mất thôi”. Cô lại cười. Anh lắc đầu quay mặt.

Lần khác lúc hai người ngồi uống cà phê trong phòng riêng tại một nhà hàng quay mặt ra Hồ Gươm thấy cô lặng nhìn ra cửa một giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt anh đùa: “Em đừng khóc đấy nhé. Nước hồ bị nước mắt làm mặn khiến các cụ rùa nổi lên đầy mặt nước báo chí đồn thổi dân tình hoang mang thì gay lắm”. Cô bật cười. Chẳng biết có người con trai nào dỗ bạn gái kiểu như anh không. Sao không là một câu nghiêm túc hơn một sự lúng túng vụng về hay vờ như bối rối có thể cô sẽ nhàm chán mà không khóc và rồi bỏ đi tìm một cái khác không nằm trong khuôn mẫu. Đằng này anh làm cô không những không thể khóc được mà phải bật lên tiếng cười vui. Khi cô cười rồi anh lại bảo: “Đừng cười mà làm ơn đi”. Thế là nỗi buồn trong cô tan biến. Cô lại trở nên hoạt bát vui vẻ như thường ngày. “Không khóc không cười không buồn không vui. Vậy anh bảo cái mặt em phải làm sao? Đăm đăm hay vô cảm?”. “Không gì cả”. Anh thản nhiên buông ba chữ ngắn ngủn còn cô thì ngược lại. “Không gì cả”. Cô nhắc lại vẻ băn khoăn. Cái mặt “không gì cả” là cái mặt thế nào? Chịu. Đến bây giờ cô vẫn chưa biết cái mặt “không gì cả” nó ra làm sao.  

Nhà hàng Bí Đỏ nằm trên đường Giảng Võ lúc nào cũng đông kín người không kể buổi trưa hay tối. Cái bàn mà anh và cô vẫn ngồi không hiểu sao khi nào cũng chừa lại như thể dành riêng cho hai người. Những người khách tới đây hầu hết là đi theo nhóm năm bảy người. Họ vừa ăn vừa nói cười vui vẻ. Anh và cô thì ngược lại. Cả hai hầu như không nói gì ngoài một vài câu rời rạc. Một lần đang ăn anh hỏi cô: “Sao không yêu anh?”. Cô che miệng cười lườm anh một cái dài và sâu bảo: “Tỏ tình hay gì đây?”. “Em hiểu sao cũng được trả lời đi”. “Ngốc”. Sau tiếng “ngốc” cả hai chẳng ai nói thêm câu nào nữa. Mãi đến nửa đêm lúc hai kim đồng hồ gặp nhau lần thứ 24 trong ngày cô nhận được tin nhắn từ máy anh: “Ngoc? Anh khong hieu. Em co yeu anh ty nao khong?” (Ngốc? Anh không hiểu. Em có yêu anh tý nào không?). Cô nhấn reply trả lời lại tin nhắn của anh một màn hình trắng trơn. Hồi lâu cô nhận lại một tin nhắn hệt như mình vừa gửi…

Chẳng tình bạn chẳng tình yêu hai người vẫn vui vẻ bên nhau suốt mấy năm trời như thế. Bất cứ khi nào cô cần anh đều có mặt. Nhận đủ vui buồn của cô và nén lại nỗi buồn của mình anh làm tất cả để cô mãi giữ nụ cười trên môi dù anh rất sợ nụ cười ấy. Ai cũng nghĩ hai người yêu nhau còn anh và cô thì mãi dừng lại ở chữ “ngốc”…

Bữa ấy Hà Nội mưa lớn một cơn mưa trái mùa đến bất chợt. Cô ngồi bên cửa sổ phòng mình trên lầu ba ký túc xá nhìn mưa lòng trống rỗng. Gần bốn năm xa nhà sống cuộc sống sinh viên cô đã vơi bớt nỗi nhớ nhà trong những lúc thế này. Không buồn không vui lòng cứ mang mang một nỗi niềm khó diễn tả cô mặc cho đầu óc mình trôi trong mộng du… Tiếng bà già ở quầy dịch vụ điện thoại lạc giữa tiếng mưa lớn gọi tên cô nhưng cô không hề hay biết. Mãi đến khi người bạn ở phòng bên chạy sang nhắc nhở cô mới giật mình đáp trả. Bà già quày quả quay người bước đi dưới cơn mưa dáng vẻ dường như không vừa ý cho lắm. Mặc dù vậy cô cũng chẳng mấy bận tâm. Cô còn đang suy nghĩ xem ai gọi điện mà không gọi vào máy cầm tay của cô. Lâu lắm rồi cô ít còn nhận điện thoại từ quầy dịch vụ. Không biết ai gọi cho cô giữa lúc mưa gió thế này?

Đầu dây bên kia giọng anh trầm ấm và vui vẻ hỏi cô có muốn đi uống cà phê và ngắm mưa trên Hồ Gươm thì anh đến đón. Cô nhận lời ngay và chạy như bay về ký túc xá quên cả việc trả tiền nghe điện thoại cho bà cụ.

Đường phố trong cơn mưa lớn vắng hẳn bóng người. Quán sá cũng thưa khách hơn thường lệ. Mặc dù vậy anh và cô vẫn ngồi ở phòng riêng nơi có chiếc cửa sổ trông ra Hồ Gươm. Mặt hồ tối nay mờ mờ một lớp sương nhưng chẳng hề chi cô luôn thấy vui và ấm áp mỗi khi ở bên anh. Mưa xiên chéo xuống mặt đường thoảng lại theo gió lùa qua cửa sổ hắt vào cô lành lạnh. Anh bất ngờ nắm bàn tay cô bóp nhẹ nheo mắt hỏi: “Có yêu anh không?”. Cô chau mày nhoẻn cười: “Quá thô bạo”. “Anh chỉ thế thôi yêu hay không?”. “Ôi ngốc ạ”. “Rồi em sẽ hối hận”. Anh nói và buông tay cô. Ly cà phê trên bàn sóng sánh...

Chia tay trước cổng ký túc xá cô đã bước đi mấy bước anh còn gọi lại hỏi: “Nếu anh làm em bị tổn thương em có tha thứ không?”. Cô nhìn anh giây lâu chẳng đoán nổi ẩn ý trong câu hỏi nên lặng im quay người bước về phía chân cầu thang của khu nhà ở. Tiếng xe của anh chìm trong tiếng mưa rời rạc buồn vắng phía ngoài lối rẽ.   

Đám cưới của anh không có cô. Không ai hiểu vì sao. Cô lại càng không hiểu. Tan tiệc mừng vài người bạn của anh gọi điện hỏi cô vì sao không tới. Cô ấp úng nói đang bận đi công tác ở một tỉnh xa. Chẳng biết vô tình hay ác ý một người trước khi tắt máy đã nói với cô: “Thằng này không hiểu nổi. Nó lấy con bé đó vì quyền và tiền đấy chứ yêu đương gì đâu”.

Đêm tân hôn của anh cô nhận được tin nhắn lúc kim đồng hồ vừa nhích sang ngày mới được vài phút. “Ngay cu qua roi. Em ngu chua?” (Ngày cũ qua rồi. Em ngủ chưa?). Trong nỗi đau khổ của cảm giác bị bỏ rơi cô vội vàng nhấn reply hỏi anh về những tin đồn vừa nghe được hồi chiều. Anh nhắn lại thừa nhận việc anh cưới vợ việc anh không mời cô là chủ ý của anh nhưng việc toan tính phía sau cuộc hôn nhân anh không nhắc đến. Rồi anh nhắn rất nhiều rất nhiều những lời yêu thương mà trước đó anh chưa bao giờ nói với cô. Rất nhiều lời trong số đó đã làm cô xúc động run rẩy nhưng khi cảm xúc lắng xuống cô lại giật mình thầm hỏi chúng có ý nghĩa gì nữa không.

Cả đêm cô trằn trọc vì không trả lời được câu hỏi giản đơn ấy nên khi trời gần sáng cô bất ngờ nảy ra một quyết định. Cô vội vàng sắp hành lý chuẩn bị cho một chuyến đi xa khỏi Thủ đô. Trong đầu cô khi ấy Sài Gòn là đích đến. Lý do rất đơn giản để cô chọn Sài Gòn vì Sài Gòn đông đúc và náo nhiệt hệt như nơi cô đang sống. Không gian đó sẽ khiến cô dễ dàng quên anh. Và cô ấp ủ một tia hy vọng trong dòng người trôi chảy đông đúc ấy biết đâu cô sẽ tìm được ai đó giống anh biết mang niềm vui đến cho cô biết biến nỗi buồn thành niềm hạnh phúc và còn biết nhiều thứ khác nữa…

Hôm nay đã 2 năm 6 tháng có lẻ cô vẫn không ngừng tìm kiếm và hy vọng mà sao vẫn không thấy anh không thấy người đó ở đâu. Chỉ có những dòng tin nhắn vẫn đến với cô mỗi đêm là thấp thoáng có bóng hình anh nhưng lại là bóng hình của một người đã làm trái tim cô bị tổn thương ghê gớm. Cô phải làm sao bây giờ hỡi chủ nhân của những tin nhắn không có reply?

Sài Gòn 2008

--------------

Tác giả tên thật: Bùi Thị Tuyết Nhung

Tên thường dùng: Bùi Tuyết Nhung Ninh Gia Hân Vũ Thị Huệ

Sinh ngày 22.10.1978

Học viên khóa 6 Khoa Viết văn trường Đại học Văn hóa Hà Nội

Địa chỉ: 248/9 Phạm Đăng Giảng khu phố 2 phường Bình Hưng Hòa quận Bình Tân TP.HCM