Mùa lá rụng

 

 Onga Becgon

 

Những đàn sếu bay qua sương mù và khói tỏa

Trên Matxcova lại đã thu rồi

Bao con đường như lửa chói ngời

Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ

Nhắc những ai đầy đủ lứa đôi

Nhắc cả những ai cô độc trên đời

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”

 

Ôi trái tim tôi trái tim của một mình tôi

Đập trầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo miên man trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Ai thân thiết cùng tôi ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Nếu không có gì cần nữa cho tôi
Thì có lẽ chẳng còn gì để mất
Anh đã từng ở đây từng là người thân nhất
Sao bây giờ là người bạn cũng không
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngậm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn

Anh con người không vui con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời
Đáng cẩn trọng chăng hay chỉ đáng nực cười
Nhọc nhằn thế mọi điều phải đợi
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy những hạt cườm trắng loá
Thôi hãy cứ vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa

... Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nên bây giờ còn phải nói gì thêm
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống...

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”