THƯ CHO HÀ NỘI

 

 Ngày...

 Hôm nay là ngày thứ 78 em xa Hà Nội. 78 ngày nhớ Hà Nội quay quắt vì Hà Nội có anh có những năm tháng không dễ gì quên được mà em đã từng không biết gìn giữ để rồi lúc mất đi mới thấy tiếc nuối. Nỗi nhớ không có tên gọi không có ai để giãi bày. Những buổi chiều tan làm đi giữa phố phường Sài Gòn đầy những người và xe lòng em cô đơn đến lạ. Sài Gòn đông dân hơn nhiều so với Hà Nội nhưng sao em tìm mãi mà không thấy một gương mặt nào thân thiết gần gũi như gương mặt anh. Sao không thấy ai trao em nụ cười và ánh mắt thân thiện như anh vẫn dành cho em? Ai cũng mang một gương mặt hờ hững hờ hững trong sự đăm chiêu toan tính...

Hôm nay là ngày thứ 78 em xa Hà Nội. 78 ngày đau đáu trong lòng nỗi nhớ anh. Em cứ thầm trách số phận se duyên cho mình gặp nhau mà không se phận cho mình được ở bên nhau mãi mãi. Sau bao nhiêu vất vả kiếm tìm cuối cùng trái tim mệt mỏi của em lại đau đớn thừa nhận: rằng tình yêu em dành cho anh còn quá lớn. Nó làm mờ bao gương mặt khác phủ định bao trái tim khác đang hướng về em.

Sáng sớm nay thức giấc đọc lại những dòng tin nhắn anh gửi lúc nửa đêm em thấy lòng ấm áp bởi một niềm hạnh phúc xen lẫn nỗi đau và sự tiếc nuối. Em tự đặt ra hàng trăm câu hỏi nhưng lại không thể trả lời. Song có một điều chắc chắn nếu cuộc đời cho em được phép thay đổi những việc trong quá khứ thì việc cần phải thay đổi đầu tiên đó là em sẽ không thể để mất anh như em đã làm. Những tháng ngày em có anh dù là ngắn ngủi đã trở thành ký ức đẹp bất diệt.

Mấy hôm trước một người bạn ở Hà Nội vào Sài Gòn công tác có hỏi em tại sao vẫn chưa lập gia đình. Em không biết trả lời sao. Nếu nói thật rằng tình cảm của em vẫn đang hướng về một người đàn ông mà em đã từng bỏ rơi người mà vì em bỏ rơi nên giờ đã yên phận sống ly thân bên người vợ mà anh ta vội vã cưới hẳn người bạn ấy sẽ cười em ngốc nghếch cả tin. Mà em ngốc nghếch thật. Nếu không tại sao lại để mất anh khi đáng ra em được có anh mãi mãi?!

Ðêm đêm đối mặt với lòng mình sự tự tin kiêu hãnh trong em tan biến hết cả. Em không thể phủ nhận mình đã chiến thắng trong sự chiến bại của chính mình. Nghĩ đến anh lòng em lại đau đáu câu thơ của ai đó mà em đã từng đọc khi còn ngồi trên ghế giảng đường: “Gặp lại bây giờ có kịp không anh? - Cho em nói một lời yêu ngày trước - Nếu lại để mất anh em không biết - Cuộc đời em rồi sẽ ra sao?”.

Có kịp không? Em biết là không mãi mãi không nhưng em vẫn muốn hỏi vẫn muốn tự dối mình và hy vọng ở một phép màu từ cái gọi là “số phận”. Nếu thật sự có số phận và nếu cái số phận ấy không dành anh cho em thì đời này kiếp này được anh nhớ anh trân trọng như những người bạn tri âm cũng đủ khiến em mãn nguyện. Dẫu sao em cũng cảm ơn số phận đã cho em gặp và quen anh và rồi yêu anh trong nỗi khắc khoải tuyệt vọng. Cảm ơn anh đã cho em những năm tháng yêu đương thơ mộng những kỷ niệm đẹp để em còn niềm tin yêu con người cuộc đời này...

 Sài Gòn ngày 30-10-2006

nguyenhongnhung

Ừ. Không đặt được vé thì thôi. Nghỉ hè nếu có thể thì tao sẽ đi tàu vào . Vừa cuơi với mày vừa có việc chỗ em Dũng. Mày chú ý giữ sức khỏe nhé.

BTN

Gửi HA

Cảm ơn những lời tốt đẹp của bạn nhé. Mong được làm bạn như bạn nói. Chúc vui!

HA

Bùi Tuyết Nhung à! mình thích những dòng Bạn viết và thích hơn khi nghe Bạn mình khen muốn kết bạn cùng Bạn để chia niềm vui và sẻ nỗi buồn vào nhà mình nhé: 112572.vnweblogs.com

BTN

Gửi LHP

Có lẽ em nhớ quá nên nhầm cả số ngày mình trải qua. Cảm ơn anh đã chỉ lỗi và góp ý.

BTN

Gửi HA

Cảm ơn lời chúc và động viên của Bạn. Có thời gian lại ghé đọc và góp ý nhé. Cũng biết cuộc đời còn nhiều niềm vui lắm nhưng cái buồn mới đọng lại mới ám ảnh. Chúc Bạn vui.

LHP

Gửi BTN

Hôm nay là ngày thứ 78 em xa Hà Nội. 78 ngày nhớ Hà Nội quay quắt
..........................................
Hôm nay là ngày thứ 76 em xa Hà Nội. 76 ngày đau đáu trong lòng nỗi nhớ anh.
-----------------------------------------------------
78 hay 76
anh nhầm hay em nhầm?
bài viết đã 2 năm
mà sao không chịu sửa?

HA

Mình đã biết Bạn qua lời kể của một người Bạn mình. Hôm nay tình cờ vào trang của Bạn. Bạn viết hay sâu lắng.. Bài: Em là gì giữa bộn bề đời anh? mình đã thuộc từ lâu cũng là qua Bạn ấy.
Chúc Bạn viết hay và hay viết nhưng cuộc đời còn nhiều niềm vui lắm viết vui hơn một chút nhé.