Bình yên nhé Thạch Lựu Mộc!

Tôi sẽ chưa có thời gian nhớ đến những năm tháng sinh viên hồn nhiên và nghịch ngợm nếu chiều nay H. không gọi điện thoại cho tôi báo tin L. vừa mất vì tai nạn giao thông. Trong phút giây người tôi cứng đờ bất động. L. vừa là bạn học vừa là bạn ở chung phòng với tôi suốt bốn năm sinh viên. L. thua tôi một tuổi lớn lên ở vùng quê lúa Thái Bình nên bản chất rất hiền lành thật thà. Chả bù cho tôi chút láu cá bẩm sinh tiềm ẩn trong người ngày càng phát huy mạnh mẽ. Chúng tôi gặp nhau lần đầu tiên ở ký túc xá. Khi phát hiện ở chung phòng sau dăm câu chuyện về hoàn cảnh L. bảo tôi: “Mình nấu cơm chung thẻ một tháng đi. Nếu ổn thì ăn lâu dài với nhau”. L. mang theo nồi niêu xoong chảo từ nhà nên tôi chỉ việc góp tiền và góp… miệng ăn.

Những năm đầu ở ký túc xá niềm vui trước cuộc sống mới và nỗi nhớ nhà đan xen khiến tôi và L. nhiều đêm thức trắng chuyện trò. Chuyện về gia đình về tuổi thơ… Và chuyện về cả những rung động học trò mà đứa nào cũng nghĩ mình đã đi đến đỉnh điểm của hạnh phúc và nỗi đau trong cuộc sống trong tình yêu. Để rồi tám năm sau khi cả hai đều đã có gia đình chúng tôi không khỏi bật cười về những hạnh phúc và nỗi đau huyễn hoặc ngày ấy.

Cuộc sống của tôi và L. cứ luôn ở hai trạng thái đối nhau ngay từ hình thức bên ngoài. L. dáng thấp bé ngay cả khi ở nhà cũng thích diện váy để trông cho có vẻ nữ tính. Còn tôi dáng cao cân đối đầy nữ tính như nhiều người nhận xét lại chỉ thích vận đồ ngổ ngáo bụi bặm hòng che nhược điểm mau nước mắt. L. thật thà không biết nói dối dù là những câu nói dối vô hại. Tôi thì ngược lại ma mãnh và phản ứng nhanh đến bất ngờ. Trong tình yêu tôi luôn được chiều chuộng cung phụng nên thường tỏ ra phớt lờ trước bao ánh mắt si tình làm bao gã trai đêm ngày mất ngủ cay cú vì chưa tìm được cách chinh phục trái tim người đẹp. Còn L. chỉ biết hy sinh và khụy lụy làm tất cả những gì có thể cho người yêu mình và mình yêu khiến tôi phát cáu. L. yêu bằng trái tim tôi yêu bằng lý trí. L. lấy chồng cũng theo tiếng gọi của trái tim bỏ nơi phồn hoa đô hội về sống ở một vùng quê yên bình lo làm tròn bổn phận của người vợ. Tôi vốn tham lam nên đưa lý trí song hành trong tình yêu và trong mọi quyết định. L. an phận với cuộc sống đạm bạc của mình tôi thì luôn trăn trở trước sự may mắn đủ đầy của số phận. Mỗi đứa lấy chồng mỗi nơi nên chúng tôi chỉ gặp nhau qua điện thoại và thi thoảng không quên gửi cho nhau chút quà “độc”.

Trong những lá thư gửi cho nhau có khi dài đến tám trang giấy A4 chúng tôi không khi nào quên nhắc lại những kỷ niệm thời sinh viên. Có khi là tiếng cười đầy nước mắt của những tháng ngày dài ăn cơm với đậu phụ và thịt heo loại rẻ tiền nhất. L. thường nhường thịt cho tôi nên tôi hay đùa với mọi người L. bị trẹo răng vì nhai đậu phụ nhiều quá. L. luôn giành nấu cơm rửa bát vì “cái số tao nó khổ ngồi yên không chịu được”. Có khi là trận cười đến đau bụng vì nửa đêm không ngủ được hai đứa rủ nhau đi dán hình sọ người dọc khắp hành lang và trong nhà tắm chung của ký túc xá khiến nhiều người dậy lúc chưa sáng tỏ không khỏi hoảng hồn. Có khi là nụ cười khoái trá vì lừa được “địch” vào nhà hàng ăn liền mỗi đứa ba chén chè tổ yến với trị giá 50.000 đồng/chén. Sau đó về cứ thắc mắc sao chẳng thấy bổ chỗ nào…

Khi nhắc lại những kỷ niệm ấy trong thư L. không quên tái bút: “Dù cuộc sống có nhiều niềm vui mới nhiều bạn mới nhưng tao vẫn không quên được mày Thiên Thượng Hỏa ạ!”. (Chúng tôi gọi nhau bằng mệnh năm sinh. Tôi mạng Thiên Thượng Hỏa L. mạng Thạch Lựu Mộc. Mộc sinh Hỏa có lẽ vì thế mà chúng tôi gắn kết thân thiết với nhau suốt mười mấy năm trời dù ở rất xa nhau).

Vậy mà chiều nay tôi sẽ chẳng thể nào quên được chiều nay cái buổi chiều oan nghiệt đã cướp đi L. của tôi để lại một người đàn ông với một đứa con thơ đang chuẩn bị vào lớp 1. Tôi sẽ mãi mãi chẳng bao giờ còn nhận được những trang thư dài với nét chữ nghiêng nghiêng mềm mại những nét móc uốn lượn điệu đà của người bạn một thời chia ngọt sẻ bùi. Sẽ không có ai gửi chuyện tiếu lâm cho tôi đọc để xả stress không ai cùng tôi ôn lại quãng đời sinh viên để sống lại những phút giây trẻ trung hồn nhiên vô giá. Không ai…

Thạch Lựu Mộc ơi! Nơi ấy bình yên nhé!

Sài gòn 6-7-2007

Thiên Thượng Hỏa

Chip hoi

gui chi beo

chi a.em tuy la em gai chi ma chang bao gio biet chi dang nghi gi ca!chi sinh truoc em co 8 nam ma nhu la truoc em tu 1the ki truoc vay(ha ha)!Chi co chuyen vui cua chi la em biet vi chi ke cho em nghe!con nhung chuyen buon cua chi thi chang bao gio em biet ca va co le se k bao gio em biet ca!Em chi biet la khi nao chi buon tam trang chi se k vui chi se rat de noi cau!Nhung ma em chang co kinh nghiem song!tat ca nhung gi em co la nhung gi cac chi da day!Nhung ma ke ca la em khogn biet gi di nua thi trong mat em luc nao chi cugn la 1 nguoi chi tuyet voi(du chi thi thoang co noi cau rat vo ly ha ha)!luc nao em cung rat rat rat tu hao ve chi hihi!em hy vong se den 1 luc nao do em du lon de co the nghe ca nhung chuyen buon cua cac chi cua em nua!chuc chi beo 1 ngay vui ve lau lam roi moi vao trang viet cua chi day!

BTN

Gửi HA

Cảm ơn những chia sẻ của bạn. Mình muốn viết nhiều nữa mà không viết được nên cứ thấy còn mắc nợ. Chúc vui!

BTN

Gửi ThaiThanh

Cảm ơn bạn! Chúc một tuần mới vui vẻ - hạnh phúc!

HA

Mình cũng xa nhà cũng sống những ngày tháng đầy khó khăn đầy sự chia sẻ trong ký túc xã sinh viên và mình cũng có một tình bạn (đẹp nhất trong đời dù trước đây và sau này có rất nhiều tình bạn)như Nhung. Vì vậy mình hiểu hiểu đến thấm thía nỗi trống vắng sự buồn khổ mà Nhung phải trải qua ngày hôm nay.
Cho mình gửi lời tiễn biệt đến người Bạn của Nhung mong Bạn ấy ngậm cười nơi chín suối vì trong lòng Nhung và rất nhiều bè bạn Bạn ấy vẫn còn mãi.

Thái Thanh

Gửi Bùi Tuyết Nhung

Nguyện xin Chúa luôn chúc lành cho bạn!