Quê lũ

Mùa này nước lũ

Ngập ruộng ngập sông

Người về có thấy đường không

 

 

Ruộng không có bờ

Sông không có bờ

Người đi e hụt bước

 

 

Thương những hình nhân giữa đồng rét mướt

Ruộng ngập rồi

Còn đâu bóng cò bóng chim

 

 

Cá bơi ngược dòng

Tôm bơi ngược dòng

Con cáy con cua nhầm bờ tỉnh giấc

 

 

Ai về quê tôi mùa nước

Thương giùm hạt thóc củ khoai...

Hà nội tháng 8-2001

 

buituyetnhung

Cảm ơn NTT. Hồi sinh viên quen viết thơ tình không ngờ mấy bài thơ viết về quê nhà đều được bạn vào chia sẻ và khen làm N vui quá. Có lẽ mình chuyển hướng viết về quê hướng thôi không tình tang nữa. Chúc vui nhé!

ntt

Gửi Bùi Tuyết Nhung!

Đọc thơ của Nhung tôi có cảm giác bạn là một người sắc xảo và rất cá tính... Tôi thích nhất câu: ruộng không có bờ / sông không có bờ / người đi e hụt bước chân.

buituyetnhung

Cỏ ơi! Quê chị ở Nam Định cũng không có lũ. Lũ viết cho quê người khác mà người đó bị lũ lòng mình ccuốn trôi mất rồi. Chị viết bài này khi còn đang là sinh viên ở Hà Nội. Giờ chị lại sống ở Sài Gòn rồi. Em ở vùng nào mà "mô rứa" thế? Cỏ viết sai câu "người đi em hụt bước" của chị là chữ "e" chứ không phải "em" nhưng chữ "em" cũng có cách biểu cảm hay người đi mà em hụt bước sự khẳng định chắc chắn. Còn chị dùng chữ "e" chỉ là sự lo ngại lo lắng (có thể là dư thừa) thôi.
Chúc một ngày mới vui nhé!

cỏ

Chị ơi ! HN làm chi có lũ mô vậy thì quê chị ở mô rứa.
em thích câu:
"ruộng ko có bờ
sông ko có bờ
người đi em hụt bước.
"
buồn quá chị nhỉ