Gửi một người tình cũ

By Bùi Tuyết Nhung

PN - Khi chúng ta là những người tình anh luôn có thể bị mất em em luôn có thể bị mất anh và chúng ta lo lắng lắm. Hẹn hò thiếu vắng khao khát nhau vì mong muốn được sở hữu nhau toàn vẹn được bên nhau đi hết con đường tình. Nay chúng ta đã đi cùng nhau một đoạn dài không còn thiếu vắng nên sự thừa thãi bắt đầu xuất hiện. Có phải vì em đã cho anh nhiều quá? Có phải vì anh không còn nỗi sợ mất em nữa? Có phải vì em đã tự cố định mình vào một chỗ trong cuộc sống chung bắt vít chặt bằng gia đình con cái và thôi không còn mơ ước bay lên bay đi thật xa…

Thời của mình không biết lễ Tình nhân. Đến khi biết ngày lễ đáng yêu này thì tất cả những người tình của mình đều đã trở thành người tình cũ. Những người tình cũ kể tên thì cũng thuộc dạng… số nhiều lưu lạc tứ phương còn nhớ về nhau cũng chỉ là hồi ức. Đếm lui đếm tới kiểm đi kiểm lại thấy vẫn còn một tên vẫn đang còn liên quan mật thiết đến mình ngày đêm kề cận. Lâu nay mình quên mất rằng hắn cũng từng là một người tình! Chồng thỉnh thoảng đóng vai người tình chắc chắn là dễ hơn nhiều so với việc bắt một người tình đóng vai chồng. Vấn đề chỉ là người ta có quên như mình đã quên không? Ừ thôi cứ coi như mình viết thư nhắc vậy như đang viết lại một bức thư ngày trước thư gửi một người tình cũ…

Hôn nhân bắt đầu người tình biến mất?

Là một người tình anh trong em hay em trong anh đều là một nguồn cảm hứng gần như bất tận. Anh luôn luôn là một ẩn số trong em và ngược lại. Chúng ta từng băn khoăn đau khổ vì hàng trăm câu hỏi: anh yêu thích điều gì? Vì sao anh nói thế? Vì sao em giận dỗi? Em có từng yêu ai như yêu anh? v.v… Nay thì hầu hết các ẩn số đều đã tìm ra. Mà có còn ẩn số nào chưa được tìm ra em cũng… kệ xác. Vì sao vậy nhỉ? Vì chúng ta đều không còn quan tâm đến việc ra các đề toán sao cho các ẩn số trở nên hấp dẫn và thú vị nữa rồi. Em hầu như không còn quan tâm đến chuyện giải bài toán có ẩn số là anh vì anh đâu có ra đề bài. Anh đã quẳng vào cuộc sống chung của chúng ta những đáp số làm sẵn trụi lủi đơn giản đến mức chả cần gì động não. Khi chúng ta là những người tình anh luôn có thể bị mất em em luôn có thể bị mất anh và chúng ta lo lắng lắm. Hẹn hò thiếu vắng khao khát nhau vì mong muốn được sở hữu nhau toàn vẹn được bên nhau đi hết con đường tình. Nay chúng ta đã đi cùng nhau một đoạn dài không còn thiếu vắng nên sự thừa thãi bắt đầu xuất hiện. Có phải vì em đã cho anh nhiều quá? Có phải vì anh không còn nỗi sợ mất em nữa? Có phải vì em đã tự cố định mình vào một chỗ trong cuộc sống chung bắt vít chặt bằng gia đình con cái và thôi không còn mơ ước bay lên bay đi thật xa… Khi những người tình trễ hẹn chúng ta dỗi hờn nhau một tí rồi chấp nhận tất cả các lý do. Anh bận họp đột xuất thì chúng ta cùng mắng mỏ nguyền rủa sếp của anh bất công. Anh bị kẹt bạn đột xuất thì chúng ta chê trách tên bạn kia chẳng có tí biết điều. Thậm chí anh ngủ quên mất thì em cũng giận chút chút rồi thương: chắc là mệt quá... Nay anh chỉ cần về trễ cơm tối vài bữa thôi em chồng chất lên anh bao nhiêu thứ nặng nề nào là không biết nghĩ gì đến gia đình nào là vô trách nhiệm nào là đi theo ai rồi. Anh trở thành tội phạm từ khi nào vậy? Và cũng không rõ từ bao giờ em trở thành công tố viên chỉ chực chờ buộc tội và định khung hình phạt. Chẳng lẽ khi hôn nhân bắt đầu cũng là lúc những người tình biến mất? Nghe có vẻ an toàn nghe có vẻ hợp lý nhưng nghĩ kỹ lại hình như mỗi người trong chúng ta cũng đã đánh mất theo đó những giá trị không nhỏ của cuộc đời.

Giữ lấy đời nhau

Lật lại những tháng những năm như một người làm khảo cổ nâng niu gượng nhẹ hẳn mỗi người sẽ thấy từng mảnh mình chìm trong những lớp thời gian chồng chất. Những cuộc đời đan chéo qua nhau cuộc đời này lưu lại trong cuộc đời kia một ít trầm tích. Nghĩ cho cùng mười năm hay năm mươi năm nữa những gì còn lại trong nhau chỉ là những lớp trầm tích ấy mà thôi. Những gì hoành tráng đẹp đẽ hoa lệ của ngày xưa nay đã không còn nữa. Nhớ cái lần đi Hội An đi bộ rã giò vô tới Mỹ Sơn thấy hoang tàn những nền gạch vụn. Vậy mà đêm ấy rưng rưng trong đèn lồng đỏ phố cổ sông Hoài vẫn thấy thấp thoáng đâu đây bóng dáng những tòa tháp cao uy nghiêm trầm mặc. Mới biết những phế tích giàu sức gợi những phế tích giàu nỗi nhớ nhung nên có khi hồi ức lại có sức mạnh hơn cả những gì có thực giữa đời. Một mái tóc đã phải nhuộm để che đi những sợi tóc trắng sẽ chẳng là gì. Nhưng nếu ai đó kể rằng ngày xưa mái tóc mây kia có thời ngủ vùi trên vai áo có người nhìn theo dáng nhỏ ngang đường có người mòn gót giày “bụi đỏ đường quê” về theo tóc mây áo trắng… thì mái tóc ấy sẽ thành lung linh huyền thoại. Cánh tay trải đêm đêm cho mái đầu ấy gối lên từ ngày tóc xanh cho đến ngày tóc bạc mãi mãi là cánh tay của một người tình. Những đường nét một thời say đắm có thể được hình dung lại được gợi nhắc lại trên dung nhan trên dáng vẻ của người hôm nay. “Với em anh mãi là người tình trăm năm” có lẽ là trong những mộng tưởng trong những hình dung như thế. Bởi vì có ai vượt lên được những quy luật khắc nghiệt của thời gian. Khi biết phải giữ tình cho đến “trăm năm” không ai dại dột giữ những gì bằng xương bằng thịt bằng vật chất hữu hình mà người ta sẽ cố gắng giữ lấy những giá trị tinh thần. Đong đếm lại thu xếp lại để thấy những gì mình cần phải giữ cho mình giữ cho người hôm nay mai sau…

Gửi một người tình cũ…

Em yêu anh vì anh đã chọn em giữa rất nhiều người khác và chưa bao giờ băn khoăn sự lựa chọn đó là đúng hay sai. Mỗi chúng ta chỉ có một cuộc đời em cảm ơn anh đã trao tặng cho em cuộc đời duy nhất đó. Em yêu anh vì anh đã luôn ở bên cạnh em những khi vui những khi buồn những khi cả hai đều mệt mỏi. Dù có khi không phải tất cả con người anh tâm hồn anh đều ở bên cạnh em nhưng chỉ riêng việc có một người kiên nhẫn đi bên cạnh mình trong cuộc đời này đã là một điều vô cùng đáng kể. Em yêu anh vì anh đã tặng em một gia đình tặng em những đứa trẻ chung của chúng ta. Em đã nhận từ bọn trẻ những bài học về sự quý giá của cuộc sống. Chúng ta đã cùng nuôi dạy các con khôn lớn. Đôi khi chúng thành công và lúc ấy có anh cùng chia sẻ với em niềm hạnh phúc vô bờ bến ấy. Đôi khi chúng sai lầm cảm ơn anh đã cho em ý nghĩ rằng không chỉ một mình em phải gánh trách nhiệm về những sai lầm đó. Em yêu anh vì anh đã nghe em nói hoài những chuyện rất vụn vặt của riêng em tuy thỉnh thoảng anh cũng nổi quạu hay nghe tai này lọt ra tai khác. Nếu không có anh em sẽ không thể phát triển được năng khiếu kể chuyện của mình hoặc sẽ để những câu chuyện nặng trĩu trong lòng hoặc đem cả đống chuyện trút lên đầu con cái bạn bè khiến họ quá tải. Em không nhớ hết những chuyện gì mình đã kể cho anh nghe tuy nhiên người chia sẻ của em cảm ơn anh vì sự kiên nhẫn và cả sự hờ hững đúng khi đúng lúc. Em yêu anh vì anh có khi hư hỏng có khi lầm lỗi vì bản thân em cũng đầy những khuyết điểm và thỉnh thoảng cũng muốn làm hỏng hoặc đã làm hỏng một chuyện gì đó. Cuộc sống với đôi chỗ sai sót dạy em không thể quẳng mình đi không thể quẳng anh đi như một món đồ bị hư hỏng mỗi lần chúng ta mắc lỗi mà biết sửa chữa cho nhau. Cảm ơn anh đã cùng em khám phá ra mình có khả năng chữa lành tâm hồn cho những người mình thương yêu. Em yêu anh vì anh không mấy đẹp trai và anh không thông minh tuyệt vời không quá tài ba lỗi lạc để bị cuốn vào những công việc to lớn vĩ đại của nhân loại những công việc sẽ khiến chúng ta phải xa nhau biền biệt phải hy sinh sự đầm ấm đời thường của gia đình mình. Cảm ơn anh vì sự bình thường của anh. Em yêu anh vì dù luôn cố gắng chứng tỏ mình là một người đàn ông trẻ trung mạnh mẽ anh cũng đã già đi cùng em. Nếu phải sống với một người vĩnh viễn trẻ trung phong độ chắc em tuyệt vọng ghê lắm… Người tình quen thuộc người tình già nua người tình bình lặng của em cảm ơn anh đã trở thành một phần trong thế giới của em trong vũ trụ chật hẹp của một người đàn bà…

Hoàng Mai  (phunuonline.com.vn)

More...

Người luôn đem nụ cười đến cho tôi

By Bùi Tuyết Nhung

Năm nay là năm thứ 10 tôi và Béo quen nhau. 10 năm so với một kiếp người có dài quá không nhỉ hay vẫn còn quá ngắn? 10 năm qua tôi đã gặp và yêu vài người (dĩ nhiên là có Béo). Tất cả đều đã bỏ tôi mà đi nhất là sau khi tôi lập gia đình với một người mà tôi không yêu rồi lại yêu rồi không biết là yêu hay không. Rồi người ấy cũng bỏ tôi mà đi chỉ riêng mình Béo vẫn ở lại sẵn sàng chia sẻ cùng tôi những vui buồn thường ngày.

10 năm qua bất cứ khi nào không kể ngày hay đêm không kể mưa hay nắng ngay khi tôi còn độc thân hay đã có chồng chỉ cần một cuộc điện thoại hoặc một tiếng chuông nháy máy Béo lập tức xuất hiện hoặc điện thoại để nghe xem tôi muốn nói gì muốn chia sẻ điều gì. Khi tôi buồn Béo tìm cách cho tôi trở nên vui vẻ lại còn khi tôi vui Béo lại khéo léo làm cho niềm vui ấy tăng thêm. Béo bảo Béo chỉ có một khả năng duy nhất và cũng là ước muốn duy nhất của Béo đó là luôn đem nụ cười đến cho tôi. Suốt 10 năm quen nhau Béo đã nỗ lực làm đúng như điều Béo nói còn tôi thì ngược lại. Khi tôi vui tôi quên mất mình có một người đang chờ tôi chia sẻ. Nhưng khi tôi buồn người đầu tiên tôi nghĩ đến lại là Béo ngay cả khi tôi đã lấy chồng thì tôi cũng chỉ có thể chia sẻ mọi chuyện với Béo. Tôi không ngần ngại tiết lộ cho Béo biết Béo là người mà tôi có thể đánh đổi tất cả kể cả sự phản bội chồng kể cả khi quan hệ vợ chồng của tôi đang ở thời điểm hạnh phúc viên mãn nhất. Béo hình như rất tự hào về điều này nhưng chưa một lần tỏ ý lợi dụng tình cảm ấy để quan hệ với tôi. Béo luôn tôn trọng mọi suy nghĩ hành động của tôi. Vì thế mà tôi hay đùa Béo rằng hai chúng tôi là hai đường thẳng song song không thể thiếu nhau nhưng cũng không thể xa nhau.

Ngày tôi rời Hà Nội Béo ngồi uống cà phê với tôi gần 2 tiếng đồng hồ với những câu chuyện rời rạc không ăn nhập. Khi tôi lên xe ô tô ra sân bay Béo mới nhắn cho tôi rất nhiều tin nhắn nói về những suy nghĩ tình cảm của Béo trong gần 2 tiếng đồng hồ qua. Béo rất lười nhắn tin nhưng lúc đó tôi hiểu có những điều người ta không thể nói được thành lời mà chỉ có thể dùng đến chữ viết. Bao nhiêu năm quen nhau Béo chưa từng nói với tôi những lời lẽ như thế với thái độ như thế. Tôi đã khóc thổn thức suốt đoạn đường mấy chục cây số và suốt chặng bay bắc - nam cho đến khi gặp mặt chồng ở sân bay hình ảnh Béo và những tin nhắn đầy cảm xúc vẫn đeo bám tôi.

Khi cuộc hôn nhân của tôi đổ vỡ người đầu tiên tôi báo tin đương nhiên là Béo. Vẫn giọng nói nhẹ nhàng ấm áp vẫn những lời khuyên nhủ động viên của một người trải đời Béo lại mang đến cho tôi nụ cười đầy sức mạnh. Béo không ngừng điện thoại cho tôi chỉ để khẳng định chắc chắn một điều Béo luôn song hành cùng tôi như suốt 10 năm qua cho dù tôi quên lãng vô tình hay phũ phàng với Béo.

 Giá có thể nói một lời cảm ơn tới người đã giúp tôi giữ mãi nụ cười trên môi.

More...

Hu hu hu

By Bùi Tuyết Nhung

Hu hu hu...... Ai cứu tôi với. Tôi không đưa được bài lên trang web nữa. Các câu thơ không chịu xuống dòng mà nối dài 1 hàng khiến có người nhầm tưởng tôi đang học làm thơ hiện đại. Xin cảm ơn và hậu tạ.

More...

Giữa hai chiều thời gian: Sự ám ảnh mơ hồ khắc khoải

By Bùi Tuyết Nhung

Ra mắt tập thơ khi đang là sinh viên Khoa sáng tác lý luận và phê bình của Trường Đại học Văn hóa Hà Nội Đoàn Văn Mật gây nhiều bất ngờ với độc giả bởi sự chín chắn từng trải của mình thể hiện qua từng câu chữ qua những trăn trở suy tư. Không trẻ trung không náo nhiệt như cái tuổi mình đang sống Đoàn Văn Mật mang đến cho người đọc một hình dung về con người trầm lặng cô độc thường gặm nhấm và chất vấn nỗi buồn của mình của kiếp người.

Dù từng bài thơ không nhắc đến một nỗi buồn cụ thể nào nhưng nỗi buồn trải dài trong suốt tập thơ “Giữa hai chiều thời gian” theo và ám ảnh người đọc về hình ảnh một con người không rõ mặt không rõ dáng hình chỉ có những cảm nhận tựa như mơ hồ mà thấm thía đến lặng người. Đoàn Văn Mật ngẫm mình ở mọi trạng thái kể cả trạng thái đối lập nhau:

Ta đang sống

là mơ

Ta đang mơ

là thực

Ta đang cười

huyễn hoặc

Cạnh chiếc bình không hoa

Ta thấy ta đang ngủ

Ta thấy ta đang bay

Thấy ta vừa ngồi đây

Đã thấy ta biến mất

(Cạnh chiếc bình không hoa)

Những câu chữ vẻ như dửng dưng nhưng hàm chứa bao suy tư bao nỗi niềm gợi mở trong lòng người đọc. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng từng qua những phút giây như thế nhưng không phải ai cũng có sự lắng nhìn lại để ngẫm nghĩ để thấm thía hơn về cuộc đời để rồi có lúc bật lên lời tự thú với chính bản thân rằng:

Nhiều khi chưa bước đi đôi chân đã mỏi

Trở về nhà lòng như buổi tối

Như ta thiếu một cuộc đời

(Nhiều khi)

Ám ảnh cả cái “nghiệp chữ” mà mình đeo mang người viết trăn trở với cái tôi trong mình qua những nghĩ suy của một người bạn cũng theo nghiệp viết:

Sống cùng tôi có anh bạn nhà văn

Với những nghĩ suy thường làm anh mất ngủ

Người ngẫm chữ lại “về nơi không chữ”

Mỗi ngày đi tôi thấy một cuộc đời

(Qua ô cửa tôi nhìn)

Hay:

Người phu chữ

Một đời không ngưng nghỉ

Bụi bám đầy mình

Bụi thành tri kỷ

Câu thơ đi

Chưa biết về đâu

(Thời gian)

Nhưng nỗi buồn của tác giả không chỉ dừng lại ở chủ thể cái tôi mà lan tỏa ra cả thế giới xung quanh:

Không gian tím màu chờ đợi

Buồn… u… u

Cánh đồng nức nở khói

Tháng mười sót bông hoa cuối vụ

Tháng mười trơ

Khô khốc cái nhìn

(Tháng Mười)

Nỗi buồn ấy lan cả sang những vật tưởng như vô tri vô giác nên nỗi tác giả liên tưởng đời trăng đời thuyền cũng giống như kiếp người chỉ là hư ảo:

“Hư ảo một đời thuyền

Hư ảo một đời trăng

Cô quạnh”

(Bến xuân)

Bởi thế trong tình yêu nơi mà đáng ra người ta phải tìm thấy ở đó sự sẻ chia đồng điệu của một tâm hồn khác thì với tác giả của “Giữa hai chiều thời gian” chỉ có nỗi buồn và những hoài niệm mà chúng cũng nhuốm màu hư ảo:

Và mơ hồ anh nghe thấy tiếng em

Lời tình tự từ buổi chiều nào đó

Và mơ hồ anh thấy bóng hình em

Dưới trăng sáng bước vàng chân cỏ

(Vắng)

Hay:

Ta rót thì xuân lên môi cạn

Thương đầy nhớ đấy tháng năm vơi

Người còn như mộng ra còn mộng

Thơ hóa trầm thơ duyên bén đôi

(Năm khúc xuân)

Mơ hồ nên có lúc tác giả như người mất phương hướng mất ý thức về sự tồn tại của bản thân:

“Cứ đi mãi đi mãi đi mãi

Anh không biết bây giờ mình đang ở đâu

Cái ngõ này mình đứng chờ nhau

Viên gạch vẫn còn nguyên những vết chân vôi vữa”

(Vắng)

Vì thế nên có lúc anh lại ngạc nhiên với chính mình:

“Im

Lặng

Em trôi về anh

Còn anh trôi về ý nghĩ

Ơ kìa! Cái bóng của mình

Nói cười gì mà ầm ĩ”

(Im lặng)

Phải chăng tất cả những nỗi niềm những suy tư ấy đã khiến anh phải “thức với nhiều im lặng” để nhìn lại mình nhìn lại quá khứ nhìn lại một thế giới trong tưởng tượng:

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Của buổi tối thật dài

Đi về trên con đường huyễn hoặc

Của lòng tin bị đánh cắp

Bởi một người mang nhiều khuôn mặt

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Khi mỗi ngày thấy đầy lên trong mắt

Có những người không mang khuôn mặt

Vẫn sống bình yên

Khi tôi đi tìm cái mình đánh mất

Mà không thể gặp

Cái đã qua của ngày hôm qua

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Khi thấy tôi trôi về đời sống khác

Ở đó sự tồn tại và biến mất

Chỉ cách nhau một hơi thở

Chỉ cách nhau một nỗi nhớ

Ở đó loài người bỗng mọc lên từ ý nghĩ của vạn vật

Và phụ thuộc

Vào sự không hình dung

Về thể xác linh hồn

(Tôi đã thức với nhiều im lặng)

Điệp khúc “Tôi đã thức với nhiều im lặng” được nhắc đi nhắc lại trong bài như một sự tự nhắc nhở của tác giả. Phải chăng đó là điệp khúc thể hiện sự bất lực của Đoàn Văn Mật? Bất lực trước cuộc đời và bất lực với ngay chính bản thân mình. Cái điệp khúc “Tôi đã thức với nhiều im lặng” gợi lên rất nhiều tâm trạng của người viết. Hẳn là anh đang nghĩ ngợi đang nghiền ngẫm ghê lắm. Hay là anh đang phải đối mặt với một cái gì đó hư ảo không xác định? Để rồi khi không tìm được lời giải cho chính mình anh bỗng nhận ra:

Sao tôi thấy tôi ngày càng giống họ

Những khuôn mặt nhàu ứ tắc đọng trên đường giờ cao điểm

Không nhớ nổi đã ra đi từ lúc nào

Chưa biết được đâu là đích đến

Cả đời cứ là cuộc hành trình nuốt không trôi mà ừng ực khát thèm

Giống như họ những nhà thương thuyết không đi đến sự thỏa hiệp

Giống như tôi tự vỡ trong giọng nói của mình mà bế tắc khi tìm giọng điệu…

(Thấy tôi ngày càng giống họ)

Không hề bộc lộ cảm xúc vui buồn trong việc phát hiện ra sự “giống họ” của mình Đoàn Văn Mật dường như buông trôi cảm xúc của mình của độc giả theo dòng suy tưởng riêng của mỗi người.

 

Có thể nói “Giữa hai chiều thời gian” đã mang đến cho người đọc những hình ảnh sự suy tưởng đa chiều cả về thế giới có thực và thế giới trong tưởng tượng. Đọc để rồi cùng mang một nỗi ám ảnh một sự mơ hồ không rõ ràng về chính bản thân cũng như thế giới xung quanh. Không quá cầu kỳ trau chuốt câu chữ không bó buộc trong một thể loại nào nhưng tác giả vẫn khiến người đọc hòa mình cùng chia sẻ những buồn vui trăn trở về con người về cuộc đời với người viết. Cho dù: “Sống ở cõi đời - Khát ở cõi người - Giữa có và không - Ta nhỏ bé vô chừng” (Thời gian).

Bùi Nhung 

http://www.itaexpress.com.vn/tin_ita/th_thao_gi_i_tri/van_hoa_d_c/s_am_nh_m_h_kh_c_kho_i 

More...

Thiên đường và địa ngục

By Bùi Tuyết Nhung

Có một người cùng với Thượng đế bàn luận về vấn đề thiên đường và địa ngục. Thượng đế nói: “Hãy xem đây thế nào là địa ngục”. Nói rồi bước vào một gian phòng trong phòng có một đám người đang vây quanh một nồi thức ăn lớn. Người nào người nấy nom tiều tụy tuyệt vọng và đói khát. Trong tay mỗi người đều cầm một chiếc muôi có thể múc được thức ăn trong nồi nhưng cán muôi lại dài hơn cánh tay rất nhiều nên bản thân họ không thể tự đưa thức ăn vào mồm mình trông ai cũng rất đau khổ.

“Bây giờ ta sẽ cho người xem thế nào là thiên đường”.

Thượng đế dẫ người đó vào một gian phòng khác. Nơi đây mọi thứ không có gì khác với gian phòng trước. Cũng một nồi thức ăn một đám người cũng những chiếc muôi cán dài nhưng mọi người đều ca hát vui vẻ.

“Tôi không hiểu” – con người nói: “Tại sao cũng được đối xử và điều kiện như nhau nơi đây thì vui vẻ còn những người ở gian phòng khác lại rất đau khổ?”.

Thượng đế mỉm cười nói: “Rất đơn giản nơi đây mọi người bón cho nhau”.

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Lớp thời gian phủ trùm lên dãy núi sau nhà

Tiếng chim kêu dày lên vách đá

Núi có đã bao năm chẳng ai buồn nhớ nữa

Mọi người đến rồi đi với vẻ rất vô tình 

 

Từng ngày em nhớ anh không biết làm sao

Mỏm đá nào cũng hằn lên dấu vết

Em mãi ước mong một tình yêu bất diệt

Nỗi thơ ngây khiến đá núi mềm lòng

 

Nhưng thời gian lạnh lùng phủ từng lớp rêu phong

 

More...

Em là gì giữa bề bộn đời anh? - Bùi Tuyết Nhung

By Bùi Tuyết Nhung

Nhặt được bài thơ của mình trên một trang web cá nhân tôi vừa bực vừa vui. Bực vì tam sao thất bản mất hết cả vẫn điệu của bài thơ nhưng vui vì có người chịu khó dịch thơ mình sang tiếng khác.

Em là gì giữa bề bộn đời anh? - Bùi Tuyết Nhung

Em biết gọi anh thế nào đây?
Là bạn? Là anh? Hay là gì khác?
Và trong anh trời ơi! Em không biết!
Em là gì giữa bề bộn đời anh?

Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng chung
Để không ai khổ tâm không ai thấy mình có lỗi?
Tất cả tại cuộc đời cuộc đời tự cho mình rộng rãi
Nhưng cuộc đời có chứa nổi mình đâu?

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em đau lòng anh đau lòng người tội lắm!
Nhưng em nghĩ cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta.

=================================================

 

How can I call you?

How can I call you?
A friend? A lover? Or something else?
What s in your mind -  how can I know?
What am I in your messy life?

How can I call you - for our own satisfaction
So that no one feel guilty no one feel hurt?
That is life - for life is thought to be generous
Yet not generous enough to satisfy itself.

We still can t call what we are to each other
My feeling hurts yours hurts everybody hurts
For I think life is too enormous
Too enormous for us to lose each other.

http://mouse2409.blogs.friendster.com/my_blog/2007/06/em_l_g_gia_b_bn.html

More...

“Châu đâu?”

By Bùi Tuyết Nhung

Mến tặng: Nhung Châu và…

 

 

Lần nào tôi tỉnh thức cũng thấy một bàn tay ấm áp đang cầm tay tôi. Rồi có tiếng ai đó gọi tên tôi rất thân thương trìu mến. Tôi mở mắt nhưng không thể nào nhìn được những gì ở xung quanh. Mẹ bảo rằng tôi đang nằm trong bệnh viện. Cái phòng bệnh này thế nào nhỉ? Cả chiếc giường nữa nó màu gì không biết? Nửa người trái như có ai đè lên nặng trĩu không theo sự điều khiển của tôi. Tôi quơ quơ cánh tay còn lại ra phía trước. Lại có đến hai bàn tay đón lấy tay tôi ve vuốt. “Ai thế?” – tôi hỏi. Giọng người con trai nhè nhẹ đáp lời: “Châu đây. Có nhận ra Châu không?” – “Châu nào cơ?”. Có cái gì như là nước rớt xuống tay tôi âm ấm. Không có tiếng trả lời. Tôi sợ hãi như kẻ bị đánh rớt xuống vùng tăm tối mênh mông vô tận. Lại quơ tay lên phía trước tìm kiếm. “Châu đâu rồi?”. Vẫn bàn tay ấy đưa ra đón bàn tay tôi ở giữa khỏang không dịu dàng nhẹ nhàng. Tay của Châu đấy. Nhưng Châu nào thế? Sao tôi không thể nào nhớ được. Châu nào mà mỗi khi tôi tỉnh thức tôi đều nhận được từ bàn tay ấm nóng ấy một cái gì gần gũi thân thương đến lạ. Vì thế mà có một lần khi tôi tỉnh lại thấy bàn tay mình trông trống lành lạnh tôi buột hỏi “Châu đâu?”. Và nếu lúc đó Châu bận không có mặt tôi cứ thấy buồn buồn văng vắng. Đầu tôi sạch trơn chẳng có gì ngoài hiện tại. Mà hiện tại của tôi chỉ là duy nhất cái điệp khúc: “Châu đây. Có nhận ra không?”. Giờ hiện tại cũng bỏ tôi đi thì tôi không buồn sao được?!

Đến ngày thứ mười lăm thì tôi bắt đầu ý thức được tuy chưa đầy đủ. Tôi nhận ra dì Hiên đang ở cạnh. Tôi hỏi ngay: “Dì ơi! Con còn sống không?”. Dì âu yếm vuốt vuốt tóc tôi mắng yêu: “Gở nào sống chứ!”. Dì nói rằng tôi đã nằm mê man như thế suốt mười lăm ngày hỏi toàn câu vô nghĩa hỏi rồi lại hỏi lại. Dì kể về Châu kể chi tiết những lần tôi tỉnh thức nỗi vui mừng của Châu khi được tôi hỏi đến cả nỗi buồn xen lẫn với vẻ hối lỗi khi Châu được hỏi mà không có mặt. Bây giờ thì tôi đã nhớ ra Châu là ai? Có ý nghĩa như thế nào với cuộc sống của tôi. Tôi kể cho dì Hiên nghe. Dì bảo: “Vừa tỉnh là nói như sáo rồi”. Tôi hình dung đến gương mặt hốc hác của Châu sau những đêm không ngủ thức trông tôi ở bệnh viện. Lại đúng kỳ thực tập lúc ra trường. Lòng tôi  tràn ngập niềm hạnh phúc trong đó có sự kiêu hãnh của kẻ được yêu và nỗi tủi thân của người nằm bệnh. Thời buổi này kiếm được một người… Tôi không dám nghĩ tiếp nữa nhưng tôi luôn hy vọng là tôi đúng. Rằng Châu của tôi không giống với mọi người. Nhưng sao hy vọng ấy mong manh quá. Tôi mong Châu đến biết chừng nào. Để tôi tin là Châu có thật trong cuộc đời này.

Xong đợt thực tâp trở về Hà Nội Châu đến ngay chỗ tôi. Châu vui mừng thấy rõ khi thấy tôi nhận ra Châu. Châu hỏi han đủ điều giọng nghèn nghẹn. Y tá trực đi qua bắt Châu phải ra ngòai sợ làm tôi xúc động quá sẽ ảnh hưởng không tốt đến não. Điều đó khiến tôi tức giận bội phần. Tôi căm thù căn bệnh quái ác này có ý khinh khi người y tá trực không được sâu sắc về mặt tâm lý. Tuy nhiên tôi đành chịu vì bất lực.

Tú cũng đến thăm tôi lúc tôi đã khá hơn nhiều nhiều. Tú chuẩn bị sẵn bộ mặt đầy quan tâm lo lắng. Bộ mặt làm tôi thêm ghét. Tú ngồi bên mép giường chỗ Châu vẫn ngồi khi vào thăm tôi. Vẻ ân cần Tú cầm bàn tay tôi xoa nhè nhẹ. Cố lấy giọng trầm lắng Tú hỏi han tôi qua quýt rồi không quên hỏi xem tôi có nhớ Tú không? Lúc này tôi mới nghĩ ra tôi nhớ đến Tú nhiều hơn Tú được nhận. Vì sao nhỉ? Chả nhẽ chỉ vì sự tò mò muốn biết một con người cơ hội như Tú thì sẽ tiến đến đâu. Không chắc chắn không chỉ đơn đơn thuần có thế. Hình như tôi vẫn còn yêu Tú nhiều lắm. Nếu bỏ qua tính cơ hội thì Tú quả là người rất được. Tôi đã từng yêu Tú biết bao một tình yêu đầy chất sinh viên. Những buổi chiều tan học hai đứa đi xe buýt ra bờ hồ Hoàn Kiếm dạo quanh hóng máy hoặc vào một quán cà phê sinh viên vừa nhâm nhi vừa đàm luận về cuộc đời đưa ra những triết lý ông già bà cả rồi nhìn nhau cười như nắc nẻ. Ngày nghỉ chúng tôi đi tuyến xe ra hẳn ngoại thành lang thang ở những vùng chỉ tòan cây xanh và gió lộng. Tuổi trẻ với đầy ước mơ và hoài bão sao đẹp và trong trẻo đến không ngờ. Châu chưa một lần mang đến cho tôi những khỏanh khắc như thế. Châu sống về nội tâm. Với Châu chỉ có sự nhiệt thành và hy sinh hết mình điều mà tôi vô cùng thắc mắc.

Mãi đến khi tôi xuất viện Tú mới trở lại lúc mọi người đang chuyển tôi lên xe. Tú nói với theo giọng không chút cảm xúc: “Cầu chúc bình an và hạnh phúc!”. Thế nào mà cái bộ mặt ấy vẫn ấn tượng với tôi nhiều hơn bộ mặt tận tụy của Châu. Châu đi cùng tôi về nhà. Suốt chặng đường Châu không nhìn tôi một lần. Ánh mắt Châu suy tư soi qua cửa kính xe như muốn thu lại hình ảnh núi rừng cây cỏ bên đường song có lẽ tâm trí đang dự tính cho ngày mai của tôi và Châu. Tôi cứ nhìn miết vào gương mặt Châu. Còn Châu thì như cảm được cái nhìn ấy không dám ngoảnh về phía tôi. Tôi nhìn Châu nhưng lòng lại nghĩ đến Tú. Liệu có khi nào Tú trở lại nơi này không?!

Chiếc giường tôi nằm dưỡng bệnh kề bên cửa sổ. Bầu trời ngoài kia là núi và cây - những hình ảnh thân thuộc gắn liền trong ký ức tuổi thơ. Những ngày nằm dưỡng bệnh bỗng dưng tôi lại có suy nghĩ núi và Châu có cái gì đó tương đồng. Một cái gì tựa như sự chở che vững chắc tin cậy cho cuộc đời tôi. Một đôi tháng Châu lại thu xếp lên với tôi mang cho tôi khi thì chiếc chuông gió bằng trúc khi lại chiếc bình hoa xinh xinh được tạo bởi những vết lồi lõm mà mỗi chỗ lồi lõm ấy có in dấu bàn chân. Không hiểu Châu kiếm đâu ra chiếc lọ độc đáo ấy. Khi tặng nó cho tôi Châu bảo: “Nhung cứu vớt đôi chân ở trọ trần gian này chứ?!”. Tôi kiêu hãnh cúi đầu nhưng khi Châu về lại thấy hoang mang. Căn bệnh của tôi chưa hứa hẹn ngày bình phục làm sao có thể chắc chắn điểu gì cho ngày mai? Tôi cứ phân vân mãi không hiểu Châu yêu mình thật hay chỉ thông cảm cho một số phận mà làm tất cả những gì có thể động viên an ủi tôi?! Vì không chắc chắn được câu trả lời nên tôi nôn nóng ngày tôi bình phục. Song căn bệnh của tôi cũng chẳng vì thế mà bình phục nhanh hơn. Đôi lúc tôi thấy tôi lẩn thẩn sao ấy. Châu hình như cũng lẩn thẩn theo do nóng vội. Châu hỏi tôi định thế nào cho ngày mai. Tôi tủi thân mắng Châu một trận bảo từ nay đừng lên thăm tôi nữa. “Hãy cút khỏi đây vĩnh viễn”. Tôi nhắc lại câu ấy trong lá thư viết vội cho Châu và rồi ngay khi gửi đi tôi lập tức cảm thấy ân hận cứ thầm mong lá thư ấy đừng bao giờ đến tay Châu. Từng ngày trôi qua với tôi dài vô kể. Tôi chờ đợi chờ mãi vẫn chưa thấy bóng dáng Châu hay những phong thư mang nét chữ quen thuộc thường khi. Nhiều lần tôi có ý hỏi núi. Núi chỉ nhẫn nại cúi đầu không trả lời tôi đúng hay sai. Tôi hỏi Châu đâu? Núi cũng im lặng. Thế là thế nào? Châu đâu? Sao không đến để cho tôi hỏi?!


 

 

 

More...

Đêm cuối

By Bùi Tuyết Nhung

Một đêm nay đêm cuối  

Uống cho cạn chén này  

Tình em và nước mắt 

Có đủ làm anh say  

 

Mai xuôi ngược  ai hay  

Gặp lại không gặp lại

Ôi tháng năm thơ dại 

Em  yêu đến vô cùng 

 

Mộtđêm nữa bên  anh 

Say say đi cho thỏa 

Mai cuộc đời hai ngả 

Biết tìm nhau ở đâu

 

Anh số kiếp con tàu 

Tháng năm không ngừng nghỉ 

Em - sân ga bến đỗ 

Một đời đón lại đưa

 

Tình em và nước mắt 

Đủ làm say anh chưa 

Đêm nay thôi đêm cuối

Mai em và cơn mưa...

 Đêm Hà Thành 2000

 

More...

Núi xuân

By Bùi Tuyết Nhung

Núi đang mùa xuân đấy

Mẹ có nhận ra không

Chiều ủ sương hay khói 

Bay lên từ cánh đồng

 

Ngang lưng trời chim én

Rủ nhau gọi mùa  về 

Lá rừng xanh như thể

 Mắt mẹ ngày xa xưa

 

Mẹ không biết tuổi núi

Núi không biết lòng cha

Mà tháng ngày chia sẻ

Những vui buồn xót xa

 

Núi lại đang xuân đấy

Lòng mẹ - xuân có về...

More...