Viết cho em gái bên Nhật Bản

By Bùi Tuyết Nhung

Tết đầu xa quê chắc em lạ lắm

Ngắm hoa anh đào tưởng tượng hoa mai

Nhìn trời tuyết rơi nhớ mẹ cha tóc trắng

Xem pháo bông ngỡ mồ hôi mẹ rơi

 

Em vừa sang nhưng chắc biết xứ người

Tết chẳng có bánh chưng xanh chẳng thịt đông giò chả

Chẳng có mâm cơm quây quần trong đêm Giao thừa rộn giã

Để lắng lòng nhớ về cội nguồn đã sinh ra

 

Cùng ở trời Đông nhưng em đón Tết trước cả nhà

Cặm cụi mẹ cha tháng ngày vất vả

Nên sẽ chẳng nhớ để chúc em câu đầu năm ý nghĩa

Em đừng buồn nhiều nghe hãy đón Tết sum vầy

 

Tết sum vầy chỉ mình em với em

Trong căn phòng chung cư chắc cũng giống những chung cư ở Việt Nam mình nhỉ?

Thời của công nghệ mà liên kết với mẹ cha thật khó

Em với bốn bức tường đã đủ vui Tết chưa?

 

Để chị kể em nghe chuyện đón Tết ở nhà

Chắc sẽ buồn hơn mọi năm vì vắng em chắc chắn

Bánh chưng bớt xanh vì thiếu em góp mặt

Ngọn lửa chẳng reo vui vì vắng tiếng em cười

 

Những ngày cuối năm mẹ cha cứ nhắc hoài

“Cấn sữa” xa quê Tết đầu thế nào nhỉ?

 

Thành Nam ngày 25-12-2007

More...

Thành phố của tôi

By Bùi Tuyết Nhung

Thành phố của tôi

Những con đường chưa đi đã hết

Ngày tôi sinh thành phố rất thưa người

Ðêm trở dạ

mẹ với giường đơn chiếc

đánh dấu vào tôi kiếp đơn côi

 

Cơn mưa rơi từ mắt mẹ

Ướt tôi đến tận bây giờ

Ngoảnh đâu cũng là bóng tối

Ðâu đâu cũng thấy mưa rơi

 

Những con đường vẫn một dáng nhỏ nhoi

Thành phố chẳng già hơn mặc dù tôi đã lớn

Những hàng cây đặc dày xanh thẫm

Không che hết nắng trên đầu

 

Ði hết con đường giờ tôi đã về đâu

Có gì đợi tôi từa tựa như mưa

hay là đêm tối

Chẳng ai biết đâu một khoảng không vời vợi

Từ trong tôi đang vỡ khắp bốn bề

More...

Xin đừng nhắc tên tôi

By Bùi Tuyết Nhung

Xin đừng nhắc tên tôi

Giữa thú vui trần tục

Xin đừng lãng quên tôi

Giữa ngàn vạn yêu ghét

 

Xin đừng đề cao tôi

Hơn những gì tôi có

Xin đừng hạ thấp tôi

Bởi tôi vốn nhỏ bé

 

Xin đừng đi qua tôi

Dửng dưng và hờ hững

Nhưng khi giáp mặt tôi

Cũng xin đừng cuồng nhiệt

 

Hơn tất cả tôi biết

Tôi – một kẻ trần ai.

More...

Viết cho chồng ngày cuối năm

By Bùi Tuyết Nhung

Tết này là Tết thứ 2 em có anh. Hơn một năm chung sống với nhau tuy có lúc vợ chồng mình giận dỗi nhưng khi cơn giận nguôi ngoai em càng thấy yêu thương và nể trọng anh nhiều hơn. Em nhận lời lấy anh khi trái tim em còn nhiều điều phân vân do dự nhưng khi về sống cùng anh mỗi ngày em càng thấy rằng mình đã không chọn nhầm người. Hai vợ chồng mình ít nói những lời ngọt ngào với nhau nhưng em tin chúng mình đều hiểu tình cảm mà người kia dành cho qua mỗi cử chỉ hành động.

Bạn bè em ở cơ quan đứa thì hãnh diện vì chồng làm ở cơ quan cấp Bộ đứa thì hãnh diện vì nhà chồng giàu có cho từ xe tay gas đến nhà tầng đứa khác lại hãnh diện vì chồng đẹp trai… Em chẳng có những thứ ấy để hãnh diện trong câu chuyện hàng ngày nhưng em luôn tự hào rằng niềm hãnh diện của em về anh sẽ ít người có được. Em thấy hạnh phúc khi mỗi sáng ra anh tạm biệt vợ bằng câu chúc “một ngày làm việc vui vẻ hiệu quả”. Chiều chiều khi em đi làm về nếu anh đã về đến nhà anh luôn đón em bằng nụ cười rạng rỡ dắt xe giúp vợ và xách những túi đồ vợ mua vào nhà bếp rồi giúp vợ những công việc bếp núc dù vợ chẳng yêu cầu. Mỗi tối sau bữa cơm hai vợ chồng cùng ngồi ở ghế salông xem tivi. Thành ghế êm ái thế nhưng anh vẫn giơ tay cho em tựa đầu để “vợ không bị đau sau gáy”. Khi đi chơi cùng nhau bao giờ anh cũng chú ý gạt cái để chân để vợ lên xe cho dễ. Khi dừng lại anh luôn giơ tay canh chừng để chiếc xe đang tới gần phía sau không đụng vào người vợ. Mỗi khi em nói nhớ nhà anh lập tức nhờ người gửi ít đồ ăn ngoài Bắc theo máy bay vào cho em hoặc tự tay nấu cho em chút đồ ăn hương vị miền Bắc mà anh học được từ vợ… Hết thảy những cử chỉ tưởng như nhỏ nhặt ấy đều khiến em cảm động và thấy ấm lòng.

Ngày em lên bàn mổ bỏ thai bị hư cả đêm anh thức trắng chờ nghe bác sĩ gọi tên để vào thăm vợ. Suốt một tuần vợ nằm viện anh không rời nửa bước. Anh sợ khi không có chồng ở bên bạn bè gọi điện thoại hỏi thăm vợ lại khóc. Vài ba ngày sau ca mổ bác sĩ bảo phải ăn cháo thịt bò để tăng lượng máu anh không yên tâm với món cháo ngoài hàng nên chạy xe về nhà cách gần 20 km để nấu cháo thịt bò mang vào cho vợ mỗi ngày không quên nhờ một người bạn đến trông chừng để vợ đừng khóc…

Vì thế anh không bao giờ biết được những đợt vợ đi công tác vài ba ngày có đêm nằm nhớ chồng nghĩ đến những gì chồng dành cho vợ mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Hơn một năm sống với nhau em chỉ biết đòi hỏi anh phải chiều em đủ thứ nhưng chưa khi nào thấy anh ta thán điều gì. Gánh nặng bên gia đình chồng dồn cả trên vai anh giờ lấy vợ lại thêm gánh nặng bên gia đình vợ. Vậy mà lúc nào cũng thấy anh lạc quan đầy sức sống. Ở bên anh em cũng thấy vui vẻ cởi mở hơn. Em có thể chia sẻ với anh mọi niềm vui cũng như nỗi phiền muộn vào bất cứ lúc nào.

Nhiều khi em rất muốn nói một lời cảm ơn với anh nhưng rồi không sao nói được. Thẳm sâu trong lòng em em rất tôn trọng và cảm phục anh nên luôn nghĩ sẽ cố gắng hơn nữa để không làm anh buồn lòng. Mấy đứa bạn thân đến nhà chứng kiến những gì anh làm cho vợ và gia đình bên vợ đều bảo rằng em may mắn khi lấy được anh. Mấy bạn bè ngoài Bắc vào chơi thì ngạc nhiên vì em lấy chồng người miền Nam mà kéo được chồng sống theo nếp sống ngoài Bắc chào nhau mỗi khi đi làm và về nhà mời nhau khi bắt đầu vào bữa ăn…

Có viết bao nhiêu nữa chắc cũng không thể viết hết những gì anh dành cho em. Cảm ơn cuộc đời đã cho em có anh và cảm ơn anh đã làm em thêm yêu cuộc đời này.

 

http://camxuccuoinam.phunuhiendai.com/baithi.aspx?id=154

 

More...

Mùa không nhau

By Bùi Tuyết Nhung

Một mùa không nhau lòng hoang hoải nhớ

Dài thêm dãy phố những dấu ăn năn

Không em không anh mùa thành vô nghĩa

 

Ơ kìa lạ chưa lá vàng như thể

Thu của lòng ta tràn ngập đất trời

Trên mỗi nẻo đường kỷ niệm vẫn rơi

 

Ngăn sao nước mắt nhớ thương một thời

Xưa tôi của người giờ tôi của ai

Chắp tay van vái mùa đừng không nhau.

More...

Mùa lá rụng

By Bùi Tuyết Nhung

 

 Onga Becgon

 

Những đàn sếu bay qua sương mù và khói tỏa

Trên Matxcova lại đã thu rồi

Bao con đường như lửa chói ngời

Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ

Nhắc những ai đầy đủ lứa đôi

Nhắc cả những ai cô độc trên đời

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”

 

Ôi trái tim tôi trái tim của một mình tôi

Đập trầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo miên man trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Ai thân thiết cùng tôi ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Nếu không có gì cần nữa cho tôi
Thì có lẽ chẳng còn gì để mất
Anh đã từng ở đây từng là người thân nhất
Sao bây giờ là người bạn cũng không
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngậm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn

Anh con người không vui con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời
Đáng cẩn trọng chăng hay chỉ đáng nực cười
Nhọc nhằn thế mọi điều phải đợi
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy những hạt cườm trắng loá
Thôi hãy cứ vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa

... Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nên bây giờ còn phải nói gì thêm
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống...

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”

 

More...

Câu hỏi

By Bùi Tuyết Nhung

 

 

Hãy để em lại được hồn nhiên giữa cuộc đời

Hồn nhiên khóc hồn nhiên cười hồn nhiên sống

Tình yêu chúng mình đã qua bao gió sóng

Em tưởng em đã có được anh

 

Em yếu đuối vô cùng cả những phút bên anh

Nhưng lại sợ không dám cho anh biết

Em và anh hai khoảng trời riêng biệt

Chỗ cho mình nhiều hơn chỗ cho nhau

 

Ừh vẫn biết chẳng có gì thay đổi đâu

Nếu anh lại bỏ em ra đi như bao người khác

Nhưng sao em không thể hồn nhiên sống hồn nhiên cười hồn khóc

Như em đã quen sau mỗi cuộc tình…

 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung


Người chưa đến đã vội đi

Mang theo hết thảy lời thề tháng năm

Biết là cách núi cách sông

Nhưng lòng ai có cách lòng ai đâu

 

Người đi để lại nỗi đau

Vô tình thôi cũng thẳm sâu không ngờ

Biết là tôi sẽ đợi chờ

Nhưng lòng ai cứ hững hờ cùng ai

 

Năm không rộng tháng không dài

Bởi người thu hết ban mai vào chiều*

Ngày còn lại được bao nhiêu

Khi đêm mãi đến đẩy chiều đi mau

 

Người đi chắc để quên nhau

Tôi ngồi vớt vát những câu ân tình

Vờ vui với giấc mộng lành

Ngày mai ai chắc bình minh sẽ về…

 

(*) Hai câu này được trích đăng trong tuyển tập Nghìn câu thơ tài hoa.

 

 

More...

Mang giùm em chút yêu thương trái mùa

By Bùi Tuyết Nhung

Hà Nội giờ ra sao?

Nói thế nào được nhỉ

Từ ngày anh ra đi

Hà Nội thành cô lẻ

 

Người Hà Nội vẫn thế

Và em vẫn rất đời

Cứ thương mãi một người

Đã đi tìm bến mới

 

Bao giờ anh về lại

Trong lòng Hà Nội xưa

Nhớ mang  giùm em nhé

Chút thương yêu trái mùa…

 

Sài Gòn 8/11/2007

 

More...

Em và dòng sông

By Bùi Tuyết Nhung


Bài này viết tặng em Hoài con cậu Hoạt

 

Em đi

Ngày chưa kịp tàn

Nhập nhoạng dòng sông

Mênh mông

Hoàng hôn không lời

 

Có phải dòng sông thương cảm đầy

Nên sông chảy siết

Có phải nước sông hòa nước mắt

của em

 

Nhỏ bé vô cùng

Xin đừng bỏ mặc em giữa trập trùng dâu bể

More...