Thơ viết ngày tháng Tám

By Bùi Tuyết Nhung

Sài Gòn trong tôi mưa nắng nhập nhằng
Tháng Tám âm thầm trôi về cuối năm
Tôi với hàng cây bên đường đứng khóc


Lơ ngơ giữa phố kiếm tìm cố nhân
Tôi với người giờ cách mấy bước chân
Sao chỉ thấy bóng mà không thấy hình


Tôi đi như trốn hoa lệ phố phường
Lòng mãi ngập ngững bao nỗi ghét thương
Không người sẻ chia không người đưa tiễn...


Tháng Tám năm 2002
 

More...

Tơ lòng của người con gái

By Bùi Tuyết Nhung

Lỡ

Bùi Tuyết Nhung

Biết rồi người sẽ ra đi
Đang khi mộng đẹp đang khi nồng nàn
Biết rằng tôi lỡ đò ngang
Dẫu sông không rộng đò quang bóng người

Thì thôi lỡ với nhau rồi
Người đừng vướng bận những lời thế gian 
Tôi đa mang hay vương mang
Cũng là cái số buộc ràng từ xưa 

Bao năm tôi cũng sẽ chờ
Biết đâu người lại lỡ đò về chung
Thẳm sâu tôi vẫn tin rằng
Một  ngày kia chắc mình chung lối về... 

Kẻ hèn nhát không có khả năng bộc lộ tình yêu. Tình yêu là đặc quyền của người dũng cảm.  Có phải người con gái ấy đã quá dũng cảm không khi chị bộc bạch hết tình yêu của mình cho một người đã ra đi không cùng với chị?

Biết rồi người sẽ ra đi

Đang khi mộng đẹp đang khi nồng nàn

Biết rằng tôi lỡ đò ngang

Dẫu sông không rộng đò ngang bóng người

Những câu thơ lục bát mở đầu khiến cho ta phải ngỡ ngàng giật mình nhìn lại. Sự khẳng định thật chân tình và cũng thật xa xót: Biết trước sự chia tay không thể tránh khỏi khi vẫn có "người" cùng xây chung một giấc mộng. Hình như thế. Hình như người con gái ấy quá tinh tế quá nhạy cảm. Nhạy cảm đến mức nhận ra sự ra đi tất yếu không thể tránh khỏi của người yêu. Nhưng chị vẫn chấp nhận lặng lẽ âm thầm. Hai chữ "biết" liên tiếp để nói lên một hiện thực buốt nhói: em hiểu và em cam chịu. Vì em yêu. Và em vẫn yêu:

Thì thôi lỡ với nhau rồi

Người đừng vướng bận những lời thế gian

Tôi đa mang hay vương mang

Cũng là cái số buộc ràng từ xưa

Người đi thực. Người đi khi giấc mơ hạnh phúc vẫn còn nóng bỏng nặng vai người thiếu nữ. Không một lời trách cứ. Không một chút níu kéo. Cô gái chấp nhận gần như sự tất yếu không tránh khỏi. "Thì thôi" thì cũng đành thôi thôi mà. Người đã quyết tâm đi. Thì đi. Đi đừng  vướng bận những gì thế gianđàm luận. Tất cả những gì còn lại là cái số vương mang của người con gái. Coi như chữ "lỡ" trong định mệnh không thể tránh khỏi. Thế thôi.

Sao dễ dàng thế nhỉ? Sao không níu kéo cho mình đi? Hạnh phúc là phải biết đấu tranh để có cơ mà? Tình yêu của người chỉ dừng lại ở đó thôi ư? Cam chịu và an phận? Hay là mức độ tình yêu chỉ dừng lại là một lần như thế?...

Nghe cô tâm sự hết kia kìa. Lẳng lặng lắng nghe đi:

Bao năm tôi cũng vẫn chờ

Biết  đâu người lại lỡ  đò về chung

Thẳm sâu tôi vẫn tin rằng

Một ngày kia chắc mình chung lối về...

Thì ra là thế. Đấy tình yêu của người con gái là như thế đấy. Chờ đợi và hy vọng. Hy vọng và tin tưởng. Tin tưởng và chờ đợi. Yêu sâu sắc nghĩa là quên cả bản thân mình. Cô ấy quên rồi. Quên quyền lợi được yêu của mình chỉ để nhớ hơn tình yêu cho người. Và yêu người hơn. Yêu  đến khờ dại. 

Niềm tin. Ở đâu có tình yêu thì ở đó có niềm tin. Thì ở đó có sự chờ đợi và hy vọng. Người con gái lặng lẽ giấu trong lòng những giọt nước mắt tủi thương nuốt vào tạn đáy sâu tâm hồn khát vọng đựoc kề cạnh âu yếm người mà cả tâm hồn và trái tim hướng tới. Chỉ để yêu người trọn vẹn hơn. Yêu mà không cản trở không chiếm hữu cho riêng mình.

Cả bài thơ vang lên như một câu cảm đầy chua xót: "Lỡ".  Dẫu  vẫn biết tình yêu có những lý lẽ riêng của nó mà bản thân lý lẽ không hiểu nổi nhưng ta vẫn thấy chạnh lòng khi chứng kiến tình yêu son sắt của người con gái. Một câu lỡ thôi để rồi chờ đợi như một sự phải thế một định mệnh.

Có phải mọi trở ngại đối với tình yêu chỉ làm cho nó thêm mãnh liệt? Vì tình yêu là cái gì ngọt ngào nhất mà cũng là cay đắng nhất.

(Lời bình của Nguyễn Thanh Loan trên báo Áo Trắng năm 2004)






More...

Tri âm

By Bùi Tuyết Nhung


Núi gọi con về với mẹ

Rừng xanh đồng vọng mây ngàn

Nóc nhà có đôi chim lạ

Than phiền chuyện chốn nhân gian

Con đi một mình cô lẻ

Tri âm gặp được mấy người

Phố phường ngoài kia chộn rộn

Ai cũng chỉ một mình thôi

Hạnh phúc con còn có mẹ

Núi cao lại cả rừng già

Lặng im tháng ngày chia sẻ

Vui buồn nào rồi cũng qua...

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Có ai nghe thấy không

Điều tôi vừa hỏi

Thì hãy nói giùm đi

Tuổi thơ tôi mất tự bao giờ?

 

Mất tự bao giờ tuổi thơ?

Khàn cổ hụt hơi tôi gọi

Tuổi thơ ơi có tuổi

Có ngày khai sinh

Có phút lìa đời?

 

Chân trần giữa trưa quả bàng chín đâu rồi?

Vòng ê te lăn nghiêng con cù quay hối hả

Vết bụi lem nhạt sắc hồng trên má

Viên bi bỗng ngập ngừng

Cuối cái nhìn của mi mắt vút cong

 

Ở phía chân trời kia mây uốn dải cầu vồng

Rút lại đi thu tôi về với hôm nao bé bỏng

Có ánh mắt cha nửa thương nửa giận

Trước hai gấu quần lấm tấm nhựa bàng xanh

 

Phải cảm tạ tháng năm

Hay được phép bắt đền

Về những gì đã qua những gì còn chưa tới

Đừng bận tâm tôi lớn khôn hay là tôi sốc nổi

Trả cho tôi những ngày tháng đã xa

Để tôi được giàu hơn trong ánh nhìn bè bạn

Trên hai tay tôi còn rất nhiều năm tháng

Những năm tháng lặng câm

Những năm tháng vô tình...

 

More...

Thơ cho một người

By Bùi Tuyết Nhung

THƠ CHO MỘT NGƯỜI
 

Vắt ngang bốn mùa nỗi nhớ

một người gặp rất bâng quơ

người đi mang theo lời hẹn

tháng năm ta ngẩn trông chờ

Bất ngờ một ngày vô định

tựa ánh ban mai người về

tim yêu tưởng chừng đã lạnh

bùng lên ngọn lửa đam mê

Cảm ơn chín phương trời đất

cho ta duyên nợ với người

mong kiếp này đừng trả đủ

để kiếp sau lại sánh đôi

Hà nội 9.12.2002

More...

Chúc mừng bạn!

By Bùi Tuyết Nhung

Nếu bạn có thể đọc được bài viết này có nghĩa là quá trình đăng ký đã thành công và bạn đã có thể bắt đầu blogging

More...