Bùi Tuyết Nhung sợ mình vô tình

By Bùi Tuyết Nhung

alt

Nhà thơ Bùi Tuyết Nhung

 

Mùa không nhau

 

Một mùa không nhau lòng hoang hoải nhớ

Dài thêm dãy phố những dấu ăn năn

Không em không anh mùa thành vô nghĩa

 

Ơ kìa lạ chưa lá vàng như thể

Thu của lòng ta tràn ngập đất trời

Trên mỗi nẻo đường kỷ niệm vẫn rơi

 

Ngăn sao nước mắt nhớ thương một thời

Xưa tôi của người giờ tôi của ai

Chắp tay van vái mùa đừng không nhau.

        Hà Nội 2003

 

 

Biển anh và em

 

Trước mặt em là biển

Sau lưng em là anh

Cả hai đều dịu êm

Như tình yêu của mẹ

 

Trước biển em nhỏ bé

Trước anh em yếu mềm

Không ngăn nổi trái tim

Đập dồn trong lồng ngực

 

Biển làm em muốn khóc

Vì biển quá mênh mông

Trái tim anh đa cảm

Em sợ mình vô tình

 

Hãy để em được khóc

Cùng với biển và anh

Biết đâu giọt nước mắt

Cũng làm vơi muộn phiền

                Thành Nam 1998

 

 

Với tuổi thơ

 

Có ai nghe thấy không

điều tôi vừa hỏi

Thì hãy nói giùm đi

tuổi thơ tôi mất tự bao giờ?

 

Mất tự bao giờ tuổi thơ

Khàn cổ

hụt hơi

tôi gọi

Tuổi thơ ơi có tuổi

Có ngày khai sinh

Có phút lìa đời

 

Chân trần giữa trưa quả bàng chín đâu rồi

Vòng ê te lăn nghiêng

con cù quay hối hả

Vết bụi lem nhạt sắc hồng trên má

Viên bi bỗng ngập ngừng

cuối cái nhìn của mi mắt vút cong

 

Ở phía chân trời kia mây uốn dải cầu vồng

Rút lại đi thu tôi về với hôm nao bé bỏng

Có ánh mắt cha nửa thương nửa giận

Trước hai gấu quần lấm tấm nhựa bàng đen

 

Phải cảm tạ tháng năm

Hay được phép bắt đền

Về tất cả những gì đã qua

Những gì còn chưa tới

Ðừng bận tâm tôi lớn khôn hay là tôi xốc nổi

Trả cho tôi những năm tháng đã xa

Ðể tôi được giàu hơn trong ánh nhìn bè bạn

Trên hai tay tôi còn rất nhiều năm tháng

Những năm tháng lặng câm

những năm tháng vô tình...

 

 

Quê lũ

 

Mùa này nước lũ

Ngập ruộng ngập sông

Người về có thấy đường không

 

Ruộng không có bờ

Sông không có bờ

Người đi e hụt bước

 

Thương những hình nhân giữa đồng rét mướt

Ruộng ngập rồi

Còn đâu bóng cò bóng chim

 

Cá bơi ngược dòng

Tôm bơi ngược dòng

Con cáy con cua nhầm bờ tỉnh thức

 

Ai về quê tôi tôi mùa nước

Thương giùm hạt thóc củ khoai…

 

 

Sông Châu

 

Sông Châu

Nước chảy một dòng

Đôi bờ cùng lở

 

Những đứa trẻ chăn trâu năm xưa trên bờ đê bãi cỏ

Đi đâu

 

Sông chưa kịp nhớ mặt người

Đồng chưa kịp nhớ bước chân

Sổ họ tộc dày đặc những tên

Là ai

Không nhớ nữa

 

Gái hay trai

Già hay trẻ

Lãng du đâu dưới vòm trời rộng thế

Có nhớ quê mình mùa lũ

Gọi nhau ra đồng

Bần thần bước chân lún ngập trong bùn

Nước mắt nhiều hơn nước sông

Chảy hai dòng vẫn không đủ

Vơi nỗi khổ cực nhọc nhằn

 

Xưa

Sông bồi hai bên…

(trang thơ trên http://nhavantphcm.com.vn/tac-pham-chon-loc/tho/bui-tuyet-nhung-so-minh-vo-tinh.html)

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Không mây trắng không nắng vàng

Tôi một mình lang thang giữa guồng quay Hà Nội

Hôm ấy bầu trời từa tựa hôm nay

Bầu trời như ánh mắt của người trải đời soi vào tôi lặng lẽ

Này đây hạnh phúc ưu phiền

Nằm trong ly kem Na-pô-lê-ông đang nóng dần lên trong tay tôi lạnh giá


Choang một tiếng lạnh lùng

Niềm hạnh phúc tan loãng

Muộn phiền như những mảnh vỡ găm vào tiềm thức tôi cái ngày không gió thổi

Mà hồn tôi rúng động mãi đến giờ...

More...

Em là gì giữa bề bộn đời anh?

By Bùi Tuyết Nhung


(Bài copy trên mạng)

Tôi bắt gặp câu hỏi này giữa trùng trùng thông tin trên mạng. Chỉ một câu hỏi đó thôi mà sao nghe xa xót khiến lòng chợt rưng rưng...
Ai đã gửi cho ai câu hỏi như một lời khẩn cầu tha thiết thế? Bi kịch cuộc đời nào ẩn giấu sau câu hỏi nằm lặng câm trên màn hình này? Người được hỏi có biết hay không? Có trả lời câu hỏi đó không hay câu hỏi đã rơi vào hư vô quên lãng?
Tôi cứ tự hỏi tự tưởng tượng ra bao tình huống và vẩn vơ buồn...

Một người bạn đã gửi cho tôi bài thơ mang câu hỏi đó.

Em là gì giữa bề bộn đời anh???

Em biết gọi anh như thế nào đây?
Là bạn ?
Là anh ?
Hay là gì khác ?
Và trong anh ... trời ơi em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh ?

Gọi thế nào cho thoả nỗi riêng chung ?
Để không ai khổ tâm không ai thấy mình có lỗi
Tất cả tại cuộc đời cuộc đời tự cho mình là rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu ?

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em đau lòng anh đau lòng người tội lắm
Nhưng em tin cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...

(Bùi Tuyết Nhung)

Em biết gọi anh như thế nào đây?

Bởi đối với em anh thân thiết như bạn gần gũi như anh trai nhưng anh cũng làm thức dậy trong trái tim em bao khát vọng mộng mơ của thời thiếu nữ. Anh tượng trưng cho những gì hoàn hảo nhất tốt đẹp nhất mà em mãi kiếm tìm. Em không thể gọi anh chỉ là bạn chỉ là anh bởi tự đáy lòng em khát khao được gọi anh bằng những lời yêu thương say đắm. Em thay tên anh bằng những mĩ từ của con tim: tình yêu của em niềm vui của em nỗi buồn dịu dàng của em...Tất cả những lời đó em chỉ dám thầm thì cho mình nghe em không thể nói ra em phải giữ cho riêng mình

Để không ai khổ tâm không ai thấy mình có lỗi

Sự giằng co của người con gái giữa lý trí và tình cảm giữa tình yêu và trách nhiệm ở đây đã đi đến cao trào. Tình yêu của người con gái lớn quá sâu đậm quá nên nỗi đau cũng tưởng chừng không chịu nổi để trái tim phải thốt lên lời đau đớn xót xa

Và trong anh ... trời ơi em không biết
Em là gì giữa bề bộn đời anh ?

Thấp thoáng ở đâu đây sau lời khẩn cầu tha thiết của người con gái là hạnh phúc của hai gia đình là cái ngưỡng hữu hình và vô hình không thể vượt qua được trong mối quan hệ của hai người. Vì vậy người con gái đã biết kìm nén tình cảm của mình để nhận ra rằng

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau
Đau lòng em đau lòng anh đau lòng người tội lắm

Trong khổ thơ đầu những câu thơ bị cắt vụn vỡ ra nghẹn ngào như tiếng lòng của người con gái. Còn ở khổ thơ thứ hai thứ ba câu thơ lại trải dài miên man theo dòng suy tưởng theo những xung đột nội tâm. Cứ tự hỏi rồi lại tự trả lời nghe thương làm sao. Đã lỡ để lòng mình chênh chao theo tiếng gọi của con tim người con gái ở đây không dám có một lời trách hờn "người ấy" mà chỉ biết trách cuộc đời đã cho mình gặp nhau quá muộn

Tất cả tại cuộc đời cuộc đời tự cho mình là rộng rãi
Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi mình đâu ?

Tự ngàn xưa trong hành trình đi tìm hạnh phúc của loài người có ai thống kê được bao nhiêu người đã tìm thấy nửa kia của mình và bao nhiêu người đã chẳng tìm được nhau giữa

...cuộc đời này sâu rộng
Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...

Bài thơ không dùng đến chữ yêu cũng không nhắc đến chữ buồn mà người đọc vẫn cảm nhận được tình yêu vô bờ của tác giả dành cho "người ấy" cảm nhận được cả nỗi đau vò xé con tim của tác giả. Viết được như vậy thật tuyệt vời.

More...

Mùa hoàng hôn

By Bùi Tuyết Nhung

Khi ngày trôi về phía chân trời
Tôi với nhập nhoạng trắng đen ngồi lại
Mùa hoàng hôn...

Ngập ngừng bước chân người về tổ ấm
Mặt chẳng suy tư lòng đầy vương vấn
Người hoàng hôn...

Tôi một mình với ngàn vạn hình dung
Cố vẽ lại những ngày đã qua khác với điều mình trải nghiệm
Tôi hoàng hôn tôi...


More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Chúa phục sinh đêm này
Sao tình mình lại chết
Trên cao Chúa có hay
Xin ban ơn bất diệt

Con từ lâu đã biết
Thân con vốn bụi trần
Xin Người thương cứu vớt
Khỏi kiếp đời trầm luân...

(Bài thơ cũ bị lạc mất phần kết)

More...

Ví dụ

By Bùi Tuyết Nhung

 

Ví dụ chúng mình yêu  nhau

Khi anh đã thuộc người khác

Và em không còn đơn độc

Long đong tìm nửa của mình

Chỉ ví dụ thôi nghe anh

Ví dụ chúng mình như thế

Thì anh ơi anh có thể

Dành cho em chút yêu tin


Mỗi người chỉ một trái tim

Tình yêu lại nhiều màu sắc

Nhưng tự đáy lòng em biết

Em yêu anh hơn yêu người


Đành thôi trách tại ông trời

Se duyên mà không buộc phận

Nên hai chúng mình lận đận

Gần nhau mà vẫn xa nhau

More...

Ví được một lần

By Bùi Tuyết Nhung

Ví được một lần ngồi khóc cho nhau
Khóc cho ngày xưa dại khờ nông nổi
Có bao điều chưa ai người kịp nói
Chưa ai người kịp hiểu: Vì sao

Vì sao không mãi là của nhau
Như câu ước thề trong buổi đầu gặp gỡ
Vì sao tình yêu chúng mình dang dở
Đang mặn nồng say đắm thế bỗng nguôi vơi

Vì sao anh chưa quên được tôi
Và tôi nữa quên anh sao thật khó
Ngàn vạn người yêu nhau giản đơn như thể
Chưa một lần hiểu được những cơn đau

Nhưng có lẽ chẳng cần hiểu gì đâu
Biết lầm lỗi nhưng vì chưa khóc được
Nên suốt tháng năm tôi vẫn hoài nguyện ước
Được một lần ngồi khóc cho nhau...

Hà Nội 2002

More...

Sài Gòn ngày 30-5-2006

By Bùi Tuyết Nhung

 

Con Thu Giang yêu quý!

Mẹ Thu vừa gọi điện thoại cho dì bảo rằng trong bữa cơm trưa nay đang ăn con bỗng khóc. Khi bố Dũng hỏi con bị làm sao con sụt sùi trả lời rằng: "Con nhớ dì Nhung. Sao lâu rồi dì Nhung không về đưa con đi chơi?". Cái lý do khóc của con đã làm cả nhà thở phào nhẹ nhõm và cười vang.


Ngày Thiếu nhi năm nay dì ở cách xa con hơn ngàn cây số không thể về đưa con đi chơi nhà bóng với em Cò được. Nhớ con dì đi siêu thị mua đồ để gửi cho con. Dì vừa đi về  có mua cho con rất nhiều sách tô màu  chuyện tranh bánh kẹo và cả một con Ðôrêmon bằng nhựa để con đựng tiền tiết kiệm. Chắc không lâu nữa con sẽ nhận được.


Năm nay con vào lớp một rồi nhớ đi học phải ngoan và học chăm khi dì về dì sẽ lại đưa con đi công viên. Con vào lớp một sẽ có cô giáo mới nhiều bạn mới vì thế con phải chăm chỉ nếu không sẽ thua điểm các bạn. Dì không muốn thấy cháu Giang "xù" của dì không có giấy khen để về khoe với ông bà nội ngoại.


Khi con vào lớp một các thầy cô sẽ dạy cho con biết đọc biết viết. Biết đọc biết viết rồi con hãy viết thư cho dì nhé viết để kể cho dì nghe về thầy cô trường lớp và các bạn của con. Lúc ấy con cũng sẽ đọc được thư của dì. Dì sẽ gửi thư cho con mỗi tuần mỗi tháng. Dì sẽ luôn ở bên con như khi con còn bé. Mặc dù bây giờ dì không có nhiều cơ hội để đến đón con sau mỗi buổi học như hồi con học mẫu giáo. Dì đã ở rất xa rồi. Dì rất nhớ Thu Giang nhớ những đêm dì đã buồn ngủ rồi mà Giang cứ bắt dì đọc truyện làm dì phát chán. Nhớ những lần đi ăn ốc thấy gần hết ốc Giang bốc trước mấy con để giữ phần. Nhớ cả những buổi dì đưa Giang đi ăn sáng hỏi ăn gì Giang bảo: "ăn gì cũng được dì ạ". Nhưng khi dì kể tên món ăn con cứ lắc đầu bảo chán hoặc lại buông xuôi: "cũng được". Mãi đến khi dì hỏi bố Dũng bố Dũng bảo: "Kiểu này chắc cháu dì thích ăn gà tần rồi". Dì hỏi Giang Giang vui vẻ nhận lời ngay. Hóa ra con biết đó là món ăn đắt tiền nên không dám đòi ăn. Rồi cả những lần con đòi đi chợ với dì dì hỏi con muốn ăn món gì con lại nói "món gì cũng được" nhưng mắt cứ nhìn vào rổ tôm to của bà bán hàng... Còn biết bao nhiêu chuyện ngộ nghĩnh khác con làm dì nhớ đến nao lòng.

Một hai năm nữa khi con lớn hơn một chút dì sẽ đón con vào Sài Gòn chơi với dì với em bé của dì. Dì sẽ lại đưa con đi chơi nhà bóng. Mà trong này không chỉ có nhà bóng thôi đâu còn rất  nhiều trò chơi thú vị khác. Khi nào con nhớ dì con hãy mở tập ảnh chụp mẹ Thu con và dì đi chơi công viên thú ở Hà Nội ra xem. Dì vẫn còn buồn cười vì con không chịu gọi là con "đà điểu" mà cứ khăng khăng là con "đại biểu".

Mẹ Thu sắp sinh em bé con sẽ lên chức chị. Lên chức con sẽ vất vả hơn nhiều. Con phải nhường đồ chơi cho em phải biết dỗ dành em lúc em khóc chơi với em khi bố mẹ vắng nhà. Lên chức nghĩa là con không có thể nhõng nhẽo ông bà bố mẹ các cô dì như trước được. Con phải ngoan ngoan vâng lời người lớn thì sau này em bé mới giống con biết nghe lời người hơn tuổi. Con hãy học thật chăm thật giỏi để còn đọc truyện tranh cho em bé nghe kể cho em bé câu chuyện "Con ốc xanh" con đã học ở trường mầm non mà mỗi khi dì về con vẫn thường kể cho dì nghe. Con phải dạy cho em những điều con đã được học ở ông bà cha mẹ các cô các dì cả những điều con đã được học trường ở lớp.


Dì viết chừng này mẹ Thu đọc cho con nghe chắc cũng đủ mệt rồi. Khi nào con tự đọc được dì sẽ viết thư cho con dài hơn viết nhiều thư hơn. Con nhớ lời dì không được cãi lời cha mẹ thầy cô không được cãi nhau với bạn bè. Ngày nghỉ phải nhắc cha mẹ đưa con xuống thăm ông bà nội ngoại cho ông bà đỡ buồn. Dì chúc Thu Giang học giỏi và ngoan.

Dì Béo

More...

Thơ ám cuộc đời thực

By Bùi Tuyết Nhung

Mắt mẹ

Rừng chiều
Từng đôi chim rập rờn về tổ
Búi lùi vào mây
In trong mắt mẹ vợi trông
Còn ai đi hái măng rừng?

Tôi đã qua bao phố phường
Đã gặp bao người quen - lạ
Không thấy ai có đôi mắt giống như mắt mẹ

Đôi mắt chỉ toàn núi
chỉ toàn lá
và đường chân trời...


Không đề

.......

Con không muốn cứ mỗi ngày khi con một lớn khôn
Là tóc mẹ tóc dì lại bạc đi
Lại thêm một nếp nhăn trên gương mặt thiếu phụ
Người ta bảo chị em con giống mẹ
Chưa chồng
Mắt đã vọng phu

Mẹ ơi bốn bên là sương mù
Mẹ có thấy gì không
Mà sớm chiều mẹ kiên tâm chờ đợi?



Tự dưng quên mất phần đầu bài thơ viết tặng Nguyễn Hồng Nhung. Bài thơ viết đã 7 năm từ lúc chị hắn chưa lấy chồng cho đến lúc chị lấy chồng có con và chia ly. Hôm Nhung báo tin mình thấy hoảng quá. Không nhẽ những câu thơ viết ra cứ ám vào cuộc đời thực linh nghiệm như thế sao?
Bài thơ viết tặng bồ cũ có đoạn kết:
Cảm ơn chín phương trời đất
Cho ta duyên nợ với người
Mong kiếp này đừng trả đủ
Để kiếp sau lại sánh đôi.
Ba năm sau mỗi thằng một nơi thật. Những bài thơ tặng cho những người bạn khác cũng thế rồi kết cục như dự báo.
Hơn một năm nay cứ trăn trở muốn viết một bài thơ tặng chồng mong nói ra những tình cảm mình dành cho hắn. Nếu thơ ám cuộc đời thực thế này thì chả viết cho xong.

More...

Gọi mùa

By Bùi Tuyết Nhung

Tôi đứng giữa mùa mưa khóc gọi ngày nắng hạn
Về đi về đây cho ấm lại tháng ngày
Nhớ mang giùm ánh mắt ấy thơ ngây

Nhớ mang giùm tiếng cười ấy trong veo
Rót vào tôi bốn mùa đầy khắc khoải
Những năm tháng đã qua có cách gì trở lại

Mùa ở đâu có nghe lời tôi gọi
Hay mải vui tri âm ở tận phương nào
Nhớ nhắc đến tôi trong câu chuyện mở đầu...

More...