Chùm thơ tặng em

By Bùi Tuyết Nhung

 

 Em và dòng sông
 

Em  đi

Ngày chưa kịp tàn

Nhập nhoạng dòng sông

Mênh mông

Hoàng hôn không lời

 

Có phải dòng sông thương cảm đầy

Nên sông chảy siết

Có phải nước sông hòa cùng nước mắt

Của em

 

Nhỏ bé vô cùng

Xin đừng bỏ mặc em giữa chập chùng dâu bể...

 

 

 

 

Không đề

 

Em mang ước mơ tuổi 12 về trời

Đôi cánh thiên thần chấp chới 

Ước mơ tuổi 12 bé xíu

Hệt như cánh diều tuổi thơ

 

Em đi về cõi vĩnh hằng

Nụ cười chưa lem lấm bụi đời

Mà bi thương đến lạ 

 

Đêm ấy trên bầu trời

Có 12 vì sao hình giọt nước

Sa xuống nơi em nằm

 

Trời đang giữa tháng Năm

Em có thấy lạnh không?

 

 

 

Không đề

 

Chị không kịp về nhìn mặt

Em rồi liệu có nhận ra

Mải vui đô thành tấp nập

Chị lãng quên bao việc nhà

 

Em trôi giữa dòng trong - đục

Nhỏ bé thế chịu nổi không

Bàn tay bạn bè em nắm

Khiến bao người dưng động lòng

 

Nghĩa trang năm ngôi mộ nhỏ

Phủ đầy hoa trắng thơ ngây

Chị về hoa tàn nhụy rụng

Trời vẫn mây đen giăng đầy...   

 

 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung


Trót thương nhớ người sông Châu
Để từ bữa ấy nghìn câu thơ buồn
Ước chi sông chảy ngược dòng
Để chưa thương nhớ để còn nhớ thương

Người sông Châu bỏ đi đâu
Thề xưa còn nhớ thì mau trở về
Đã yêu xin chớ ngại gì
Mặc lời nhân thế so chi mất - còn?

Hà Nội tháng 10-2000

More...

Quê nắng

By Bùi Tuyết Nhung

Quê tôi nắng

hanh hao thân lúa

Cứng tay cha

khô mắt mẹ

và ôi

Những con trâu lưng trần lầm lụi

Ăn cọng cỏ non đắng miệng lạ đời

 

Chang chang nắng mùa không đành lòng chín

Ngại ngần bước chân bao kẻ đi về

Tôi ngơ ngác giữa ruộng mình thầm hỏi

Sa mạc nào tôi đang dẫm chân...

 

More...

Viết cho chị và các em gái

By Bùi Tuyết Nhung

Chị hơn em ba tuổi. Cái tuổi trứng gà trứng vịt nên dễ thân và dễ chia sẻ cùng nhau nhiều thứ trong cuộc sống. Chị là con cả sau chị còn ba em gái nên lúc nào bố mẹ cũng nhắc: “Phải làm gương cho các em”. Lúc các em còn nhỏ chị làm hết việc nhà để làm gương cho các em không tranh giành. Khi chị đi thi Đại học bố mẹ bảo: “Phải cố gắng đỗ để làm gương cho các em sau này. Đầu xuôi thì đuôi mới lọt”. Lúc chị ra trường đi làm bố mẹ lại nhắc: “Yêu ai lập gia đình với ai cũng phải cẩn trọng để còn… làm gương cho các em”. Nhất cử nhất động của chị bố mẹ đều phải theo dõi nhắc nhở để từ đó các em nhìn theo mà sống mà cư xử cho đúng cách…

Mới ngày nào mà giờ em đã trưởng thành đã có một gia đình riêng để chăm chút. Chỉ có điều em đã không còn ở gần chị nữa không thể cuối tuần cuối tháng lại chạy về cùng chị đi phố ăn sữa chua trước cửa Nhà trẻ mẫu giáo 8-3 đến một quán Karaoke nào đó hát hò mấy bản nhạc của Trịnh Công Sơn Vũ Thành An… và những bài hát về Hà Nội hay ngồi ăn ốc luộc ở một quán lề đường vừa ăn vừa rình… học sinh để trốn cho kịp. Em thứ ba giờ cũng lập nghiệp ở Hà Nội tháng mới về nhà một đôi lần. Em gái út thì du học tận bên Nhật. Đợi khi cả bốn chị em mình đoàn tụ quậy phá cha mẹ chắc cũng mất năm bảy năm nữa. Nhiều khi nghĩ đến phút sum họp khi xưa lại chạnh lòng…

Thư chị gửi cho em dài đến 7 trang giấy A4 chị viết lúc đang đi coi thi hết học kỳ ở một trường dưới huyện. Em vừa đọc vừa rơi nước mắt. Lòng cồn lên nỗi nhớ nhà và các chị em gái lại muốn trở về Hà Nội sống để vù về nhà bất cứ khi nào. Chị hỏi em có nhớ vị chát chát của rau muống ruộng không mất tiền mua khi chị đang dạy học tại huyện Bình Lục? Có nhớ những buổi tối sau bữa cơm hai chị em mang ghế ra sân chùa ngồi cứ ngong ngóng về Hà Nội giống như hai đứa trẻ trong truyện ngắn của Thạch Lam? Có nhớ cái bánh xe quay vòng vòng trên con đường quê đầy rơm dạ thơm ngai ngái mà quyến rũ lưu luyến đến lạ lùng?... Chị còn nhắc nhiều lắm nhắc cả về cái tuổi thơ lang thang nhem nhuốc khi cha mẹ mới chỉ có hai chị em mình. Buổi tối hai chị em mình thường cầm chai đi theo đám trẻ con cùng xóm ra bến xe ôtô bắt cào cào châu chấu cho gà vịt nhà tụi nó ăn. Bến xe ôtô khi ấy bẩn và dơ và vắng vẻ buồn thiu đâu được như bây giờ. Buổi tối những người lang thang những người ăn mày thường về đó ngủ để hôm sau tiếp tục cuộc hành trình mới. Mấy đứa nhỏ tụi mình chẳng biết cứ gọi họ là “mẹ mìn” và “ông mìn” hình ảnh mà người lớn thường hù dọa trẻ con. Lớn lên một chút chị thích đọc sách văn học em thích chơi trò chơi của con trai nên mỗi người mỗi hướng có phần xa nhau. Khi chị vào đại học em mới lên lớp 9 chị lại truyền cho em niềm yêu thích của chị qua những lá thư gửi về từ giảng đường đại học. Những bản nhạc hay những bài thơ tình xuyên thế kỷ xuyên biên giới những cuốn tiểu thuyết dày cả ngàn trang mà trước đó em chưa khi nào đủ kiên nhẫn để đọc… lại trở thành đề tài để chị em mình cùng bàn luận. Để rồi từ đó em yêu và thích làm thơ viết truyện. Tên em xuất hiện nhiều hơn dưới những bài thơ truyện ngắn đăng trên các trang báo. Nhiều bài thơ được giới trẻ chuyền tay đọc và chép vào sổ thơ nhưng không độc giả nào biết rằng niềm đam mê cảm hứng sáng tác của em xuất phát từ chị… Tên của chị thầm lặng song hành cùng tên của em dưới mỗi bài viết. Chị lại hỏi dì thấy cuộc đời bất công không? Khi xưa nghèo khó nhưng anh chị em có nhau vui biết bao. Giờ mỗi người mỗi nơi có tiền núi thì cũng chỉ sum họp được vài ngày rồi lại chia xa. Buồn thật đấy.

Đúng là buồn thật. Cuộc sống của mỗi chị em ngày càng khá hơn nhưng có cách gì để quay lại được ngày xưa không? Em được như ngày hôm nay cũng nhờ một phần công của anh chị. Nhớ năm đầu sinh viên tháng nào em về thăm nhà anh chị cũng cho em tiền. Dù chỉ là vài chục ngàn nhưng đồng tiền khi đó giá trị lại là phần bớt chi tiêu của gia đình anh chị dành cho nên càng có ý nghĩa. Nhớ lần chị sinh cháu đầu lòng lúc anh rể đưa em ra bến xe đưa cho em 40.000 đồng anh cứ ấp úng: “Dì cầm theo uống nước”. Em lắc đầu anh rể giúi tiền vào tay em chúc dì đi bình an mạnh khỏe rồi quay đi thật nhanh. Em chẳng khi nào quên được cảm giác khi ấy. Nghĩ lại thấy chúng em thật may mắn khi có anh chị ở gần chăm sóc cha mẹ để chúng em yên tâm tạo dựng hạnh phúc và sự nghiệp ở nơi xa mà không phải bận lòng nhiều. Lấy gì để bù đắp lại cho anh chị được đây?

Giờ các em đều đã phương trưởng mỗi người lập nghiệp mỗi phương mình chị vẫn sống cuộc sống bình yên ở quê nhà nơi cất giữ tuổi thơ trong trẻo và hồn nhiên của bốn chị em mình nơi còn ghi dấu những tháng ngày khốn khó mà ấm áp tình cảm của gia đình mình. Ôi em nhớ... Không phải vì lá thư chị gửi mà vì em vẫn luôn hiểu rằng tiền chẳng giúp chị em mình quay lại được với những ngày tháng hồn nhiên xưa nhưng người có tiền cũng chẳng thể mua được tình cảm của chị em chúng mình dành cho nhau phải thế không chị và các em gái?
Sài gòn tháng 5/2008

More...

Chùm thơ tứ tuyệt

By Bùi Tuyết Nhung

Lỡ

Chiều nay gió thổi vô tình
Cho ngày bất tử cho mình quen nhau
Ngập ngừng muốn nói một câu
Vừa hay lỡ bước qua nhau mất rồi

Không đề

Tôi - người còn chút của chung
Đem ra chia nốt hai phần đều nhau
Cho người chọn trước tôi sau
Vui người lấy cả nỗi đau tôi giành.

Không đề


Anh không là anh nữa
Em cũng khác xưa rồi
Sao cứ hoài tiếc nuối
Cái ngày ta hai mươi...

More...

Hu hu hu

By Bùi Tuyết Nhung

Hu hu hu...... Ai cứu tôi với. Tôi không đưa được bài lên trang web nữa. Các câu thơ không chịu xuống dòng mà nối dài 1 hàng khiến có người nhầm tưởng tôi đang học làm thơ hiện đại. Xin cảm ơn và hậu tạ.

More...

Quê lũ

By Bùi Tuyết Nhung

Mùa này nước lũ

Ngập ruộng ngập sông

Người về có thấy đường không

 

 

Ruộng không có bờ

Sông không có bờ

Người đi e hụt bước

 

 

Thương những hình nhân giữa đồng rét mướt

Ruộng ngập rồi

Còn đâu bóng cò bóng chim

 

 

Cá bơi ngược dòng

Tôm bơi ngược dòng

Con cáy con cua nhầm bờ tỉnh giấc

 

 

Ai về quê tôi mùa nước

Thương giùm hạt thóc củ khoai...

Hà nội tháng 8-2001

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Quá khứ có anh anh là quá khứ

Tháng ngày ấp ủ một nỗi riêng chung

Khôngđành lòng quên chẳng đành lòng nhớ 

Ám ảnh đến giờ không gọi thành tên 

 

Anh trong quá khứ từng của riêng em

Bây giờ vĩnh viễn của riêng người khác

Chuyện đã qua rồi xin anh đừng tiếc

Ví thay đổi được liệu còn thương nhau

 

Trái tim em khuyết vẹt một đầu...

Hà Nội mùa đông 2000

 

More...

Giữa hai chiều thời gian: Sự ám ảnh mơ hồ khắc khoải

By Bùi Tuyết Nhung

Ra mắt tập thơ khi đang là sinh viên Khoa sáng tác lý luận và phê bình của Trường Đại học Văn hóa Hà Nội Đoàn Văn Mật gây nhiều bất ngờ với độc giả bởi sự chín chắn từng trải của mình thể hiện qua từng câu chữ qua những trăn trở suy tư. Không trẻ trung không náo nhiệt như cái tuổi mình đang sống Đoàn Văn Mật mang đến cho người đọc một hình dung về con người trầm lặng cô độc thường gặm nhấm và chất vấn nỗi buồn của mình của kiếp người.

Dù từng bài thơ không nhắc đến một nỗi buồn cụ thể nào nhưng nỗi buồn trải dài trong suốt tập thơ “Giữa hai chiều thời gian” theo và ám ảnh người đọc về hình ảnh một con người không rõ mặt không rõ dáng hình chỉ có những cảm nhận tựa như mơ hồ mà thấm thía đến lặng người. Đoàn Văn Mật ngẫm mình ở mọi trạng thái kể cả trạng thái đối lập nhau:

Ta đang sống

là mơ

Ta đang mơ

là thực

Ta đang cười

huyễn hoặc

Cạnh chiếc bình không hoa

Ta thấy ta đang ngủ

Ta thấy ta đang bay

Thấy ta vừa ngồi đây

Đã thấy ta biến mất

(Cạnh chiếc bình không hoa)

Những câu chữ vẻ như dửng dưng nhưng hàm chứa bao suy tư bao nỗi niềm gợi mở trong lòng người đọc. Bất kỳ ai trong chúng ta cũng từng qua những phút giây như thế nhưng không phải ai cũng có sự lắng nhìn lại để ngẫm nghĩ để thấm thía hơn về cuộc đời để rồi có lúc bật lên lời tự thú với chính bản thân rằng:

Nhiều khi chưa bước đi đôi chân đã mỏi

Trở về nhà lòng như buổi tối

Như ta thiếu một cuộc đời

(Nhiều khi)

Ám ảnh cả cái “nghiệp chữ” mà mình đeo mang người viết trăn trở với cái tôi trong mình qua những nghĩ suy của một người bạn cũng theo nghiệp viết:

Sống cùng tôi có anh bạn nhà văn

Với những nghĩ suy thường làm anh mất ngủ

Người ngẫm chữ lại “về nơi không chữ”

Mỗi ngày đi tôi thấy một cuộc đời

(Qua ô cửa tôi nhìn)

Hay:

Người phu chữ

Một đời không ngưng nghỉ

Bụi bám đầy mình

Bụi thành tri kỷ

Câu thơ đi

Chưa biết về đâu

(Thời gian)

Nhưng nỗi buồn của tác giả không chỉ dừng lại ở chủ thể cái tôi mà lan tỏa ra cả thế giới xung quanh:

Không gian tím màu chờ đợi

Buồn… u… u

Cánh đồng nức nở khói

Tháng mười sót bông hoa cuối vụ

Tháng mười trơ

Khô khốc cái nhìn

(Tháng Mười)

Nỗi buồn ấy lan cả sang những vật tưởng như vô tri vô giác nên nỗi tác giả liên tưởng đời trăng đời thuyền cũng giống như kiếp người chỉ là hư ảo:

“Hư ảo một đời thuyền

Hư ảo một đời trăng

Cô quạnh”

(Bến xuân)

Bởi thế trong tình yêu nơi mà đáng ra người ta phải tìm thấy ở đó sự sẻ chia đồng điệu của một tâm hồn khác thì với tác giả của “Giữa hai chiều thời gian” chỉ có nỗi buồn và những hoài niệm mà chúng cũng nhuốm màu hư ảo:

Và mơ hồ anh nghe thấy tiếng em

Lời tình tự từ buổi chiều nào đó

Và mơ hồ anh thấy bóng hình em

Dưới trăng sáng bước vàng chân cỏ

(Vắng)

Hay:

Ta rót thì xuân lên môi cạn

Thương đầy nhớ đấy tháng năm vơi

Người còn như mộng ra còn mộng

Thơ hóa trầm thơ duyên bén đôi

(Năm khúc xuân)

Mơ hồ nên có lúc tác giả như người mất phương hướng mất ý thức về sự tồn tại của bản thân:

“Cứ đi mãi đi mãi đi mãi

Anh không biết bây giờ mình đang ở đâu

Cái ngõ này mình đứng chờ nhau

Viên gạch vẫn còn nguyên những vết chân vôi vữa”

(Vắng)

Vì thế nên có lúc anh lại ngạc nhiên với chính mình:

“Im

Lặng

Em trôi về anh

Còn anh trôi về ý nghĩ

Ơ kìa! Cái bóng của mình

Nói cười gì mà ầm ĩ”

(Im lặng)

Phải chăng tất cả những nỗi niềm những suy tư ấy đã khiến anh phải “thức với nhiều im lặng” để nhìn lại mình nhìn lại quá khứ nhìn lại một thế giới trong tưởng tượng:

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Của buổi tối thật dài

Đi về trên con đường huyễn hoặc

Của lòng tin bị đánh cắp

Bởi một người mang nhiều khuôn mặt

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Khi mỗi ngày thấy đầy lên trong mắt

Có những người không mang khuôn mặt

Vẫn sống bình yên

Khi tôi đi tìm cái mình đánh mất

Mà không thể gặp

Cái đã qua của ngày hôm qua

Tôi đã thức với nhiều im lặng

Khi thấy tôi trôi về đời sống khác

Ở đó sự tồn tại và biến mất

Chỉ cách nhau một hơi thở

Chỉ cách nhau một nỗi nhớ

Ở đó loài người bỗng mọc lên từ ý nghĩ của vạn vật

Và phụ thuộc

Vào sự không hình dung

Về thể xác linh hồn

(Tôi đã thức với nhiều im lặng)

Điệp khúc “Tôi đã thức với nhiều im lặng” được nhắc đi nhắc lại trong bài như một sự tự nhắc nhở của tác giả. Phải chăng đó là điệp khúc thể hiện sự bất lực của Đoàn Văn Mật? Bất lực trước cuộc đời và bất lực với ngay chính bản thân mình. Cái điệp khúc “Tôi đã thức với nhiều im lặng” gợi lên rất nhiều tâm trạng của người viết. Hẳn là anh đang nghĩ ngợi đang nghiền ngẫm ghê lắm. Hay là anh đang phải đối mặt với một cái gì đó hư ảo không xác định? Để rồi khi không tìm được lời giải cho chính mình anh bỗng nhận ra:

Sao tôi thấy tôi ngày càng giống họ

Những khuôn mặt nhàu ứ tắc đọng trên đường giờ cao điểm

Không nhớ nổi đã ra đi từ lúc nào

Chưa biết được đâu là đích đến

Cả đời cứ là cuộc hành trình nuốt không trôi mà ừng ực khát thèm

Giống như họ những nhà thương thuyết không đi đến sự thỏa hiệp

Giống như tôi tự vỡ trong giọng nói của mình mà bế tắc khi tìm giọng điệu…

(Thấy tôi ngày càng giống họ)

Không hề bộc lộ cảm xúc vui buồn trong việc phát hiện ra sự “giống họ” của mình Đoàn Văn Mật dường như buông trôi cảm xúc của mình của độc giả theo dòng suy tưởng riêng của mỗi người.

 

Có thể nói “Giữa hai chiều thời gian” đã mang đến cho người đọc những hình ảnh sự suy tưởng đa chiều cả về thế giới có thực và thế giới trong tưởng tượng. Đọc để rồi cùng mang một nỗi ám ảnh một sự mơ hồ không rõ ràng về chính bản thân cũng như thế giới xung quanh. Không quá cầu kỳ trau chuốt câu chữ không bó buộc trong một thể loại nào nhưng tác giả vẫn khiến người đọc hòa mình cùng chia sẻ những buồn vui trăn trở về con người về cuộc đời với người viết. Cho dù: “Sống ở cõi đời - Khát ở cõi người - Giữa có và không - Ta nhỏ bé vô chừng” (Thời gian).

Bùi Nhung 

http://www.itaexpress.com.vn/tin_ita/th_thao_gi_i_tri/van_hoa_d_c/s_am_nh_m_h_kh_c_kho_i 

More...

Thiên đường và địa ngục

By Bùi Tuyết Nhung

Có một người cùng với Thượng đế bàn luận về vấn đề thiên đường và địa ngục. Thượng đế nói: “Hãy xem đây thế nào là địa ngục”. Nói rồi bước vào một gian phòng trong phòng có một đám người đang vây quanh một nồi thức ăn lớn. Người nào người nấy nom tiều tụy tuyệt vọng và đói khát. Trong tay mỗi người đều cầm một chiếc muôi có thể múc được thức ăn trong nồi nhưng cán muôi lại dài hơn cánh tay rất nhiều nên bản thân họ không thể tự đưa thức ăn vào mồm mình trông ai cũng rất đau khổ.

“Bây giờ ta sẽ cho người xem thế nào là thiên đường”.

Thượng đế dẫ người đó vào một gian phòng khác. Nơi đây mọi thứ không có gì khác với gian phòng trước. Cũng một nồi thức ăn một đám người cũng những chiếc muôi cán dài nhưng mọi người đều ca hát vui vẻ.

“Tôi không hiểu” – con người nói: “Tại sao cũng được đối xử và điều kiện như nhau nơi đây thì vui vẻ còn những người ở gian phòng khác lại rất đau khổ?”.

Thượng đế mỉm cười nói: “Rất đơn giản nơi đây mọi người bón cho nhau”.

More...