Chùm thơ tặng em

By Bùi Tuyết Nhung

 

 Em và dòng sông
 

Em  đi

Ngày chưa kịp tàn

Nhập nhoạng dòng sông

Mênh mông

Hoàng hôn không lời

 

Có phải dòng sông thương cảm đầy

Nên sông chảy siết

Có phải nước sông hòa cùng nước mắt

Của em

 

Nhỏ bé vô cùng

Xin đừng bỏ mặc em giữa chập chùng dâu bể...

 

 

 

 

Không đề

 

Em mang ước mơ tuổi 12 về trời

Đôi cánh thiên thần chấp chới 

Ước mơ tuổi 12 bé xíu

Hệt như cánh diều tuổi thơ

 

Em đi về cõi vĩnh hằng

Nụ cười chưa lem lấm bụi đời

Mà bi thương đến lạ 

 

Đêm ấy trên bầu trời

Có 12 vì sao hình giọt nước

Sa xuống nơi em nằm

 

Trời đang giữa tháng Năm

Em có thấy lạnh không?

 

 

 

Không đề

 

Chị không kịp về nhìn mặt

Em rồi liệu có nhận ra

Mải vui đô thành tấp nập

Chị lãng quên bao việc nhà

 

Em trôi giữa dòng trong - đục

Nhỏ bé thế chịu nổi không

Bàn tay bạn bè em nắm

Khiến bao người dưng động lòng

 

Nghĩa trang năm ngôi mộ nhỏ

Phủ đầy hoa trắng thơ ngây

Chị về hoa tàn nhụy rụng

Trời vẫn mây đen giăng đầy...   

 

 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung


Trót thương nhớ người sông Châu
Để từ bữa ấy nghìn câu thơ buồn
Ước chi sông chảy ngược dòng
Để chưa thương nhớ để còn nhớ thương

Người sông Châu bỏ đi đâu
Thề xưa còn nhớ thì mau trở về
Đã yêu xin chớ ngại gì
Mặc lời nhân thế so chi mất - còn?

Hà Nội tháng 10-2000

More...

Quê nắng

By Bùi Tuyết Nhung

Quê tôi nắng

hanh hao thân lúa

Cứng tay cha

khô mắt mẹ

và ôi

Những con trâu lưng trần lầm lụi

Ăn cọng cỏ non đắng miệng lạ đời

 

Chang chang nắng mùa không đành lòng chín

Ngại ngần bước chân bao kẻ đi về

Tôi ngơ ngác giữa ruộng mình thầm hỏi

Sa mạc nào tôi đang dẫm chân...

 

More...

Viết cho chị và các em gái

By Bùi Tuyết Nhung

Chị hơn em ba tuổi. Cái tuổi trứng gà trứng vịt nên dễ thân và dễ chia sẻ cùng nhau nhiều thứ trong cuộc sống. Chị là con cả sau chị còn ba em gái nên lúc nào bố mẹ cũng nhắc: “Phải làm gương cho các em”. Lúc các em còn nhỏ chị làm hết việc nhà để làm gương cho các em không tranh giành. Khi chị đi thi Đại học bố mẹ bảo: “Phải cố gắng đỗ để làm gương cho các em sau này. Đầu xuôi thì đuôi mới lọt”. Lúc chị ra trường đi làm bố mẹ lại nhắc: “Yêu ai lập gia đình với ai cũng phải cẩn trọng để còn… làm gương cho các em”. Nhất cử nhất động của chị bố mẹ đều phải theo dõi nhắc nhở để từ đó các em nhìn theo mà sống mà cư xử cho đúng cách…

Mới ngày nào mà giờ em đã trưởng thành đã có một gia đình riêng để chăm chút. Chỉ có điều em đã không còn ở gần chị nữa không thể cuối tuần cuối tháng lại chạy về cùng chị đi phố ăn sữa chua trước cửa Nhà trẻ mẫu giáo 8-3 đến một quán Karaoke nào đó hát hò mấy bản nhạc của Trịnh Công Sơn Vũ Thành An… và những bài hát về Hà Nội hay ngồi ăn ốc luộc ở một quán lề đường vừa ăn vừa rình… học sinh để trốn cho kịp. Em thứ ba giờ cũng lập nghiệp ở Hà Nội tháng mới về nhà một đôi lần. Em gái út thì du học tận bên Nhật. Đợi khi cả bốn chị em mình đoàn tụ quậy phá cha mẹ chắc cũng mất năm bảy năm nữa. Nhiều khi nghĩ đến phút sum họp khi xưa lại chạnh lòng…

Thư chị gửi cho em dài đến 7 trang giấy A4 chị viết lúc đang đi coi thi hết học kỳ ở một trường dưới huyện. Em vừa đọc vừa rơi nước mắt. Lòng cồn lên nỗi nhớ nhà và các chị em gái lại muốn trở về Hà Nội sống để vù về nhà bất cứ khi nào. Chị hỏi em có nhớ vị chát chát của rau muống ruộng không mất tiền mua khi chị đang dạy học tại huyện Bình Lục? Có nhớ những buổi tối sau bữa cơm hai chị em mang ghế ra sân chùa ngồi cứ ngong ngóng về Hà Nội giống như hai đứa trẻ trong truyện ngắn