Viết cho chồng ngày cuối năm

By Bùi Tuyết Nhung

Tết này là Tết thứ 2 em có anh. Hơn một năm chung sống với nhau tuy có lúc vợ chồng mình giận dỗi nhưng khi cơn giận nguôi ngoai em càng thấy yêu thương và nể trọng anh nhiều hơn. Em nhận lời lấy anh khi trái tim em còn nhiều điều phân vân do dự nhưng khi về sống cùng anh mỗi ngày em càng thấy rằng mình đã không chọn nhầm người. Hai vợ chồng mình ít nói những lời ngọt ngào với nhau nhưng em tin chúng mình đều hiểu tình cảm mà người kia dành cho qua mỗi cử chỉ hành động.

Bạn bè em ở cơ quan đứa thì hãnh diện vì chồng làm ở cơ quan cấp Bộ đứa thì hãnh diện vì nhà chồng giàu có cho từ xe tay gas đến nhà tầng đứa khác lại hãnh diện vì chồng đẹp trai… Em chẳng có những thứ ấy để hãnh diện trong câu chuyện hàng ngày nhưng em luôn tự hào rằng niềm hãnh diện của em về anh sẽ ít người có được. Em thấy hạnh phúc khi mỗi sáng ra anh tạm biệt vợ bằng câu chúc “một ngày làm việc vui vẻ hiệu quả”. Chiều chiều khi em đi làm về nếu anh đã về đến nhà anh luôn đón em bằng nụ cười rạng rỡ dắt xe giúp vợ và xách những túi đồ vợ mua vào nhà bếp rồi giúp vợ những công việc bếp núc dù vợ chẳng yêu cầu. Mỗi tối sau bữa cơm hai vợ chồng cùng ngồi ở ghế salông xem tivi. Thành ghế êm ái thế nhưng anh vẫn giơ tay cho em tựa đầu để “vợ không bị đau sau gáy”. Khi đi chơi cùng nhau bao giờ anh cũng chú ý gạt cái để chân để vợ lên xe cho dễ. Khi dừng lại anh luôn giơ tay canh chừng để chiếc xe đang tới gần phía sau không đụng vào người vợ. Mỗi khi em nói nhớ nhà anh lập tức nhờ người gửi ít đồ ăn ngoài Bắc theo máy bay vào cho em hoặc tự tay nấu cho em chút đồ ăn hương vị miền Bắc mà anh học được từ vợ… Hết thảy những cử chỉ tưởng như nhỏ nhặt ấy đều khiến em cảm động và thấy ấm lòng.

Ngày em lên bàn mổ bỏ thai bị hư cả đêm anh thức trắng chờ nghe bác sĩ gọi tên để vào thăm vợ. Suốt một tuần vợ nằm viện anh không rời nửa bước. Anh sợ khi không có chồng ở bên bạn bè gọi điện thoại hỏi thăm vợ lại khóc. Vài ba ngày sau ca mổ bác sĩ bảo phải ăn cháo thịt bò để tăng lượng máu anh không yên tâm với món cháo ngoài hàng nên chạy xe về nhà cách gần 20 km để nấu cháo thịt bò mang vào cho vợ mỗi ngày không quên nhờ một người bạn đến trông chừng để vợ đừng khóc…

Vì thế anh không bao giờ biết được những đợt vợ đi công tác vài ba ngày có đêm nằm nhớ chồng nghĩ đến những gì chồng dành cho vợ mà nước mắt cứ lặng lẽ rơi. Nhưng đó là những giọt nước mắt hạnh phúc.

Hơn một năm sống với nhau em chỉ biết đòi hỏi anh phải chiều em đủ thứ nhưng chưa khi nào thấy anh ta thán điều gì. Gánh nặng bên gia đình chồng dồn cả trên vai anh giờ lấy vợ lại thêm gánh nặng bên gia đình vợ. Vậy mà lúc nào cũng thấy anh lạc quan đầy sức sống. Ở bên anh em cũng thấy vui vẻ cởi mở hơn. Em có thể chia sẻ với anh mọi niềm vui cũng như nỗi phiền muộn vào bất cứ lúc nào.

Nhiều khi em rất muốn nói một lời cảm ơn với anh nhưng rồi không sao nói được. Thẳm sâu trong lòng em em rất tôn trọng và cảm phục anh nên luôn nghĩ sẽ cố gắng hơn nữa để không làm anh buồn lòng. Mấy đứa bạn thân đến nhà chứng kiến những gì anh làm cho vợ và gia đình bên vợ đều bảo rằng em may mắn khi lấy được anh. Mấy bạn bè ngoài Bắc vào chơi thì ngạc nhiên vì em lấy chồng người miền Nam mà kéo được chồng sống theo nếp sống ngoài Bắc chào nhau mỗi khi đi làm và về nhà mời nhau khi bắt đầu vào bữa ăn…

Có viết bao nhiêu nữa chắc cũng không thể viết hết những gì anh dành cho em. Cảm ơn cuộc đời đã cho em có anh và cảm ơn anh đã làm em thêm yêu cuộc đời này.

 

http://camxuccuoinam.phunuhiendai.com/baithi.aspx?id=154

 

More...

Mùa không nhau

By Bùi Tuyết Nhung

Một mùa không nhau lòng hoang hoải nhớ

Dài thêm dãy phố những dấu ăn năn

Không em không anh mùa thành vô nghĩa

 

Ơ kìa lạ chưa lá vàng như thể

Thu của lòng ta tràn ngập đất trời

Trên mỗi nẻo đường kỷ niệm vẫn rơi

 

Ngăn sao nước mắt nhớ thương một thời

Xưa tôi của người giờ tôi của ai

Chắp tay van vái mùa đừng không nhau.

More...

Mùa lá rụng

By Bùi Tuyết Nhung

 

 Onga Becgon

 

Những đàn sếu bay qua sương mù và khói tỏa

Trên Matxcova lại đã thu rồi

Bao con đường như lửa chói ngời

Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ

Những tấm biển treo dọc theo đại lộ

Nhắc những ai đầy đủ lứa đôi

Nhắc cả những ai cô độc trên đời

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”

 

Ôi trái tim tôi trái tim của một mình tôi

Đập trầm lặng giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo miên man trong mưa gió
Khẽ rung lên bên khuôn cửa sáng đèn
Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình
Ai thân thiết cùng tôi ai làm tôi vui sướng?
"Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!"
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi
Nếu không có gì cần nữa cho tôi
Thì có lẽ chẳng còn gì để mất
Anh đã từng ở đây từng là người thân nhất
Sao bây giờ là người bạn cũng không
Tôi chẳng hiểu vì sao cứ ngùi ngậm trong lòng
Rằng tôi đã phải xa anh vĩnh viễn

Anh con người không vui con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trên đời
Đáng cẩn trọng chăng hay chỉ đáng nực cười
Nhọc nhằn thế mọi điều phải đợi
Dịu dàng quá dịu dàng không chịu nổi
Cơn mưa rơi thầm thì lúc chia ly
Mưa tối sầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy những hạt cườm trắng loá
Thôi hãy cứ vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc yên bình trong ấm áp cơn mưa

... Tôi ra ga lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nên bây giờ còn phải nói gì thêm
Cái ngõ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống...

“Tránh đừng động vào cây mùa lá rụng!”

 

More...

Câu hỏi

By Bùi Tuyết Nhung

 

 

Hãy để em lại được hồn nhiên giữa cuộc đời

Hồn nhiên khóc hồn nhiên cười hồn nhiên sống

Tình yêu chúng mình đã qua bao gió sóng

Em tưởng em đã có được anh

 

Em yếu đuối vô cùng cả những phút bên anh

Nhưng lại sợ không dám cho anh biết

Em và anh hai khoảng trời riêng biệt

Chỗ cho mình nhiều hơn chỗ cho nhau

 

Ừh vẫn biết chẳng có gì thay đổi đâu

Nếu anh lại bỏ em ra đi như bao người khác

Nhưng sao em không thể hồn nhiên sống hồn nhiên cười hồn khóc

Như em đã quen sau mỗi cuộc tình…

 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung


Người chưa đến đã vội đi

Mang theo hết thảy lời thề tháng năm

Biết là cách núi cách sông

Nhưng lòng ai có cách lòng ai đâu

 

Người đi để lại nỗi đau

Vô tình thôi cũng thẳm sâu không ngờ

Biết là tôi sẽ đợi chờ

Nhưng lòng ai cứ hững hờ cùng ai

 

Năm không rộng tháng không dài

Bởi người thu hết ban mai vào chiều*

Ngày còn lại được bao nhiêu

Khi đêm mãi đến đẩy chiều đi mau

 

Người đi chắc để quên nhau

Tôi ngồi vớt vát những câu ân tình

Vờ vui với giấc mộng lành

Ngày mai ai chắc bình minh sẽ về…

 

(*) Hai câu này được trích đăng trong tuyển tập Nghìn câu thơ tài hoa.

 

 

More...

Mang giùm em chút yêu thương trái mùa

By Bùi Tuyết Nhung

Hà Nội giờ ra sao?

Nói thế nào được nhỉ

Từ ngày anh ra đi

Hà Nội thành cô lẻ

 

Người Hà Nội vẫn thế

Và em vẫn rất đời

Cứ thương mãi một người

Đã đi tìm bến mới

 

Bao giờ anh về lại

Trong lòng Hà Nội xưa

Nhớ mang  giùm em nhé

Chút thương yêu trái mùa…

 

Sài Gòn 8/11/2007

 

More...

Em và dòng sông

By Bùi Tuyết Nhung


Bài này viết tặng em Hoài con cậu Hoạt

 

Em đi

Ngày chưa kịp tàn

Nhập nhoạng dòng sông

Mênh mông

Hoàng hôn không lời

 

Có phải dòng sông thương cảm đầy

Nên sông chảy siết

Có phải nước sông hòa nước mắt

của em

 

Nhỏ bé vô cùng

Xin đừng bỏ mặc em giữa trập trùng dâu bể

More...

Mùa lạnh

By Bùi Tuyết Nhung

Ngồi nhớ mùa đông nghe lòng rét mướt

Thương người phiêu bạt một đời lênh đênh

Tóc đã bạc màu tim vẫn còn xanh

 

Ðã hẹn kiếp này và muôn kiếp khác

Buộc duyên tình ái trả nợ trần ai

 

Ðã hẹn hôm nay và nghìn thu đến

Tay trong tay nguyện đi trọn đường trần

 

Mà nay nghe lòng rưng rưng khắc khoải

Bóng chia đôi đường hình rẽ đôi phương

Mùa tôi bầm dập mùa người nát tan.

More...

Giá bây giờ...

By Bùi Tuyết Nhung

Em đã yêu anh mệt mỏi một kiếp người

Từ lúc tóc còn xanh trái tim đầy nhiệt huyết

Cho đến hôm nay gần kề sự chết

Trái tim vẫn ngậm ngùi chờ đợi một lời yêu

 

Em đã yêu anh đã đau khổ biết bao nhiêu

Tưởng có lúc không còn là em nữa

Thương trái tim suốt một đời máu ứa

Suốt một đời lo lắng chuyện không đâu

 

Giá bây giờ được nghe anh nói câu

"Anh yêu em" dẫu muộn màng quá đỗi

Dẫu sau đó em muôn đời nằm lại

Trong lòng đất vĩnh hằng dù chẳng có anh bên. 

 

More...

Ví Được Một Lần

By Bùi Tuyết Nhung

Ví được một lần ngồi khóc cho nhau
Khóc cho ngày xưa dại khờ nông nổi
Có bao điều chưa ai người được nói
Chưa ai người kịp hiểu "vì sao"

Vì sao không mãi là của nhau
Như câu ước thề trong buổi đầu gặp gỡ
Vì sao tình yêu chúng mình dang dở
Đang mặn nồng say đắm thế bỗng nguôi vơi 

Vì sao anh chưa quên được tôi
Và tôi nữa quên anh sao thật khó
Ngàn vạn người yêu nhau giản đơn như thế
Chưa một lần hiểu được những cơn đau

Nhưng có lẽ chẳng cần hiểu gì đâu
Biết lầm lỗi nhưng vì chưa khóc được
Nên suốt tháng năm tôi vẫn hoài nguyện ước
Được một lần ngồi khóc cho ... nhau.

More...