Chia ly

By Bùi Tuyết Nhung

Không nước mắt

Không tiếng nấc

 

Lặng im xa nhau

Lặng im đau

 

Một người không câm

Một người không điếc

 

Bỗng dưng lại tiếc

Một lời chia ly 

 

Đoạn kết nên đặt dấu gì? 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Tặng một người bạn cùng tên 

 

Mây chiều nay có đủ che ấm núi

Núi có bằng không lấy chỗ mẹ ngồi

Lưng mẹ tựa vào vách chiều vô tận

Dáng người xiêu vẹo bốn bên

 

Núi không cao được hơn cây không lớn  được thêm

Nỗi buồn mẹ tỏa giăng vạn vật ngừng sinh sôi nảy nở

Mẹ ơi!

Nếu mẹ biết đau cho vừa đủ

Thì trời xanh trong mắt mẹ lâu rồi

 

Chiều nay mưa rơi rơi

Biết gọi thêm mây đâu về che cho ấm núi... 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Thơ tôi viết tặng người

Nhưng người không dám đọc

Người sợ phải thú thật

Rằng người vẫn yêu tôi

 

Thơ tôi viết tặng tôi

Tôi cũng không dám đọc

Bởi tôi cũng  như người

Sợ đối mặt sự thật

 

Tôi người đã từng yêu

Và đã từng đánh mất

Một nửa chân thật nhất

Bấy lâu mình kiếm tìm

 

Những vần thơ tội nghgiệp

Nặng trĩu một nỗi buồn

Không ai người dám đọc

Sợ biết mình còn thương... 

More...

Núi Mẹ

By Bùi Tuyết Nhung

 

 

 

Những người sống ở Hà Nội không ai là không biết đến Núi Nùng Sông Tô. Quê tôi cũng có núi có sông nhưng núi không có tên sông không có tuổi.

Nhà tôi nằm ngay dưới chân một ngọn núi nhỏ xen kẽ giữa dãy núi chạy dài dọc cái phố huyện vắng vẻ. Ngày tôi về Hà Nội học đại học háo hức đi tìm Núi Nùng Sông Tô cho vơi bớt nỗi nhớ nhà nhưng tìm được rồi lòng tràn đầy thất vọng vì không như mình tưởng tượng. Núi Nùng nhỏ xíu thấp như một quả đồi nhỏ nhất ở quê tôi nằm giữa một rừng cây nhân tạo. Còn Sông Tô hóa lại là con sông thiếu mỹ quan nhất mà tôi được biết chạy dọc suốt một con đường dài chừng mười cây số. Tôi trèo lên đỉnh Núi Nùng chẳng khó khăn gì khác hẳn ngọn núi sau nhà mỗi lần lên đến nơi lại ngồi thở dốc. Dẫu sao cái danh từ “núi” cũng gợi cho tôi bao hồi ức về nơi tôi khôn lớn.

Những chiều trời âm âm u u tôi ra Núi Nùng chơi lại nhớ mẹ quay quắt. Không biết trên thế gian này có người đàn bà nào như mẹ tôi?

...Hết chiến tranh cha trở về từ chiến trường vẹn nguyên hình hài thân xác. Mẹ mừng mừng tủi tủi lặng im bên cha mắt ầng ậng nước không nói được câu gì. Tôi khi ấy ba tuổi đứng giữa nhà nhìn cha đầy lạ lẫm. Rồi cha lên đường với chiếc ba lô con cóc vào ngay sáng hôm sau để lại ba chị em tôi cho mẹ. Tiếng khóc của thằng T. khi ấy mới chưa tròn năm không đủ sức níu giữ chân cha.

Thúng rau thập cẩm được nhặt nhạnh từ bốn góc vườn vào mỗi buổi sớm mai là nguồn nuôi dưỡng chị em tôi khôn lớn. Bữa trở trời mẹ ốm một trong số chúng tôi thay mẹ quẩy thúng rau ra chợ thu về số tiền chỉ đủ cho mẹ mua thuốc trong ngày. Món cháo loãng dành cho mẹ bồi bổ chỉ duy nhất một vị mằn mặn của muối mà ngay người khỏe như ba chị em tôi cũng không sao nuốt nổi. Tôi không nhớ chính xác đã qua bao nhiêu bữa ăn không có mâm cơm chỉ có bốn cái đầu chụm lại quanh chiếc nồi và những tiếng húp cháo xì xoạp những nụ cười có vị mặn của nước mắt... Tất cả theo chúng tôi suốt những năm tháng trên giảng đường đại học.

Ba chúng tôi khôn lớn lần lượt về Hà Nội học đại học. Đứa nào đi mẹ cũng đưa cho mẩu giấy có ghi địa chỉ của cha và không quên dặn: “gặp cha dù cha có nói thế nào cũng không được cự cãi với cha”. Nhưng chẳng ai trong số ba chị em tôi tìm gặp cha mình. Mỗi khi chúng tôi về nhà mẹ hỏi thăm một hồi về việc học hành về cuộc sống sinh viên đạm bạc rồi đầy háo hức hỏi thăm về người đàn ông đã bỏ rơi mẹ gần 20 năm. Bao giờ chúng tôi cũng lảng tránh không trả lời. Và mỗi lúc như thế mẹ chỉ biết quay đi thở dài nói rất khẽ: “Hãy tha thứ cho cha!”.

Năm tháng qua đi mỗi chúng tôi lập nghiệp ở một phương trời. Ít có thời gian về thăm mẹ hơn. Tôi sống ở Hà Nội gần mẹ nhất cũng một vài tháng mới có thể về thăm mẹ một lần. Mẹ không chịu theo đứa nào một mình ở lại ngôi nhà nhỏ bên chân núi. Hình như mẹ muốn lưu giữ những kỷ niệm đẹp về cha. Khi tôi về thường hay thấy mẹ ngồi chải tóc bên chân núi. Ánh mắt vời vợi về một khoảng trời vô hình. Trông thấy đứa nào về mẹ cũng rơm rớm nước mắt hết ôm chúng tôi vào lòng lại nắn chân nắn tay xem chúng tôi gầy hay béo yếu hay khỏe. Trước khi chúng tôi ra đi bà lại dặn: “Tha thứ cho ông ấy tội nghiệp!”.

Núi xưa vẫn còn vẫn chưa có ai đặt tên cho. Mẹ tôi giờ đã đi xa. Tôi không còn thời gian để trèo lên đỉnh núi mà thương nhớ ngóng về mẹ nữa nhưng nó mãi ngự trị trong lòng tôi – ngọn núi không tên đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của tôi. Núi Mẹ!

Bùi Tuyết Nhung

More...

Em là gì giữa bề bộn đời anh

By Bùi Tuyết Nhung

Em biết gọi anh như thế nào đây

Là bạn là anh hay là gì khác? 

Và trong anh trời ơi em không biết

Em là gì giữa bề bộn đời anh?

 

Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng - chung

Để không ai khổ tâm không ai thấy mình có lỗi

Tất cả tại cuộc đời cuộc đời tự cho mình là rộng rãi

Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi hai đứa mình đâu

 

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau

Đau lòng em đau lòng anh đau lòng người tội lắm

Em đã tin cuộc đời này sâu rộng

Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...

 

 

More...

NGƯỜI TÌNH

By Bùi Tuyết Nhung

Janusz l.Wisniewski

Như một sợi dây thép gai. Mỗi chữ được khắc trên cái nhẫn ấy như một cái gai châm móc vào tôi. Joanna 30.12.1978. Tôi bắt đầu thấy đau từ chữ "J" những giọt nước mắt đầu tiên trào ra ở chữ "a" một cái gì đó xuyên qua tôi ở số "30". Tôi sinh ngày 30.12 vào ngày cưới của anh chỉ có điều trước tám năm. Khi đến sinh nhật tôi bao giờ anh cũng có hai bó hoa hồng. Một cho tôi. Màu trắng. Đẹp vô cùng. Bó thứ hai cho vợ anh. Màu đỏ.
Anh để nó ở chỗ cửa bếp để chúng tôi khô