Chia ly

By Bùi Tuyết Nhung

Không nước mắt

Không tiếng nấc

 

Lặng im xa nhau

Lặng im đau

 

Một người không câm

Một người không điếc

 

Bỗng dưng lại tiếc

Một lời chia ly 

 

Đoạn kết nên đặt dấu gì? 

 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Tặng một người bạn cùng tên 

 

Mây chiều nay có đủ che ấm núi

Núi có bằng không lấy chỗ mẹ ngồi

Lưng mẹ tựa vào vách chiều vô tận

Dáng người xiêu vẹo bốn bên

 

Núi không cao được hơn cây không lớn  được thêm

Nỗi buồn mẹ tỏa giăng vạn vật ngừng sinh sôi nảy nở

Mẹ ơi!

Nếu mẹ biết đau cho vừa đủ

Thì trời xanh trong mắt mẹ lâu rồi

 

Chiều nay mưa rơi rơi

Biết gọi thêm mây đâu về che cho ấm núi... 

More...

Không đề

By Bùi Tuyết Nhung

Thơ tôi viết tặng người

Nhưng người không dám đọc

Người sợ phải thú thật

Rằng người vẫn yêu tôi

 

Thơ tôi viết tặng tôi

Tôi cũng không dám đọc

Bởi tôi cũng  như người

Sợ đối mặt sự thật

 

Tôi người đã từng yêu

Và đã từng đánh mất

Một nửa chân thật nhất

Bấy lâu mình kiếm tìm

 

Những vần thơ tội nghgiệp

Nặng trĩu một nỗi buồn

Không ai người dám đọc

Sợ biết mình còn thương... 

More...

Núi Mẹ

By Bùi Tuyết Nhung

 

 

 

Những người sống ở Hà Nội không ai là không biết đến Núi Nùng Sông Tô. Quê tôi cũng có núi có sông nhưng núi không có tên sông không có tuổi.

Nhà tôi nằm ngay dưới chân một ngọn núi nhỏ xen kẽ giữa dãy núi chạy dài dọc cái phố huyện vắng vẻ. Ngày tôi về Hà Nội học đại học háo hức đi tìm Núi Nùng Sông Tô cho vơi bớt nỗi nhớ nhà nhưng tìm được rồi lòng tràn đầy thất vọng vì không như mình tưởng tượng. Núi Nùng nhỏ xíu thấp như một quả đồi nhỏ nhất ở quê tôi nằm giữa một rừng cây nhân tạo. Còn Sông Tô hóa lại là con sông thiếu mỹ quan nhất mà tôi được biết chạy dọc suốt một con đường dài chừng mười cây số. Tôi trèo lên đỉnh Núi Nùng chẳng khó khăn gì khác hẳn ngọn núi sau nhà mỗi lần lên đến nơi lại ngồi thở dốc. Dẫu sao cái danh từ “núi” cũng gợi cho tôi bao hồi ức về nơi tôi khôn lớn.

Những chiều trời âm âm u u tôi ra Núi Nùng chơi lại nhớ mẹ quay quắt. Không biết trên thế gian này có người đàn bà nào như mẹ tôi?

...Hết chiến tranh cha trở về từ chiến trường vẹn nguyên hình hài thân xác. Mẹ mừng mừng tủi tủi lặng im bên cha mắt ầng ậng nước không nói được câu gì. Tôi khi ấy ba tuổi đứng giữa nhà nhìn cha đầy lạ lẫm. Rồi cha lên đường với chiếc ba lô con cóc vào ngay sáng hôm sau để lại ba chị em tôi cho mẹ. Tiếng khóc của thằng T. khi ấy mới chưa tròn năm không đủ sức níu giữ chân cha.

Thúng rau thập cẩm được nhặt nhạnh từ bốn góc vườn vào mỗi buổi sớm mai là nguồn nuôi dưỡng chị em tôi khôn lớn. Bữa trở trời mẹ ốm một trong số chúng tôi thay mẹ quẩy thúng rau ra chợ thu về số tiền chỉ đủ cho mẹ mua thuốc trong ngày. Món cháo loãng dành cho mẹ bồi bổ chỉ duy nhất một vị mằn mặn của muối mà ngay người khỏe như ba chị em tôi cũng không sao nuốt nổi. Tôi không nhớ chính xác đã qua bao nhiêu bữa ăn không có mâm cơm chỉ có bốn cái đầu chụm lại quanh chiếc nồi và những tiếng húp cháo xì xoạp những nụ cười có vị mặn của nước mắt... Tất cả theo chúng tôi suốt những năm tháng trên giảng đường đại học.

Ba chúng tôi khôn lớn lần lượt về Hà Nội học đại học. Đứa nào đi mẹ cũng đưa cho mẩu giấy có ghi địa chỉ của cha và không quên dặn: “gặp cha dù cha có nói thế nào cũng không được cự cãi với cha”. Nhưng chẳng ai trong số ba chị em tôi tìm gặp cha mình. Mỗi khi chúng tôi về nhà mẹ hỏi thăm một hồi về việc học hành về cuộc sống sinh viên đạm bạc rồi đầy háo hức hỏi thăm về người đàn ông đã bỏ rơi mẹ gần 20 năm. Bao giờ chúng tôi cũng lảng tránh không trả lời. Và mỗi lúc như thế mẹ chỉ biết quay đi thở dài nói rất khẽ: “Hãy tha thứ cho cha!”.

Năm tháng qua đi mỗi chúng tôi lập nghiệp ở một phương trời. Ít có thời gian về thăm mẹ hơn. Tôi sống ở Hà Nội gần mẹ nhất cũng một vài tháng mới có thể về thăm mẹ một lần. Mẹ không chịu theo đứa nào một mình ở lại ngôi nhà nhỏ bên chân núi. Hình như mẹ muốn lưu giữ những kỷ niệm đẹp về cha. Khi tôi về thường hay thấy mẹ ngồi chải tóc bên chân núi. Ánh mắt vời vợi về một khoảng trời vô hình. Trông thấy đứa nào về mẹ cũng rơm rớm nước mắt hết ôm chúng tôi vào lòng lại nắn chân nắn tay xem chúng tôi gầy hay béo yếu hay khỏe. Trước khi chúng tôi ra đi bà lại dặn: “Tha thứ cho ông ấy tội nghiệp!”.

Núi xưa vẫn còn vẫn chưa có ai đặt tên cho. Mẹ tôi giờ đã đi xa. Tôi không còn thời gian để trèo lên đỉnh núi mà thương nhớ ngóng về mẹ nữa nhưng nó mãi ngự trị trong lòng tôi – ngọn núi không tên đã gắn liền với ký ức tuổi thơ của tôi. Núi Mẹ!

Bùi Tuyết Nhung

More...

Em là gì giữa bề bộn đời anh

By Bùi Tuyết Nhung

Em biết gọi anh như thế nào đây

Là bạn là anh hay là gì khác? 

Và trong anh trời ơi em không biết

Em là gì giữa bề bộn đời anh?

 

Gọi thế nào cho thỏa nỗi riêng - chung

Để không ai khổ tâm không ai thấy mình có lỗi

Tất cả tại cuộc đời cuộc đời tự cho mình là rộng rãi

Nhưng rồi cuộc đời có chứa nổi hai đứa mình đâu

 

Không thể gọi đích danh ta là gì của nhau

Đau lòng em đau lòng anh đau lòng người tội lắm

Em đã tin cuộc đời này sâu rộng

Sâu rộng đến vô cùng nên lạc mất hai ta...

 

 

More...

NGƯỜI TÌNH

By Bùi Tuyết Nhung

Janusz l.Wisniewski

Như một sợi dây thép gai. Mỗi chữ được khắc trên cái nhẫn ấy như một cái gai châm móc vào tôi. Joanna 30.12.1978. Tôi bắt đầu thấy đau từ chữ "J" những giọt nước mắt đầu tiên trào ra ở chữ "a" một cái gì đó xuyên qua tôi ở số "30". Tôi sinh ngày 30.12 vào ngày cưới của anh chỉ có điều trước tám năm. Khi đến sinh nhật tôi bao giờ anh cũng có hai bó hoa hồng. Một cho tôi. Màu trắng. Đẹp vô cùng. Bó thứ hai cho vợ anh. Màu đỏ.
Anh để nó ở chỗ cửa bếp để chúng tôi không nhận thấy sự hiện diện của nó khi chúng tôi yêu nhau trên thảm hay trong phòng ngủ. Vờ như nó cũng như cái cặp của anh. Khi mọi chuyện đã xong tôi đứng dậy và vào phòng tắm anh có thói quen nằm hút thuốc. Lúc ở phòng tắm đi ra qua sảnh tôi mới để ý đến bó hoa. Tôi bèn đi lấy cái bình to nhất bằng thuỷ tinh màu tím đổ nước và để bó hoa dành cho vợ anh vào bình. Cũng rất đẹp. Vì anh mua hoa như thể cho chính mình để được vui trước niềm vui đón nhận những bông hoa từ tay anh của tôi. Và cả của vợ anh nữa.
Tôi đứng quay lưng ra cửa sổ khoả thân run rẩy vì lạnh và đau đớn bẽ bàng. Tôi chờ cho mình hết run. Sau đó tôi trở lại sàn nhà hoặc phòng ngủ nép người vào anh và quên tất cả. Đôi khi tôi có cảm giác là anh biết những gì vừa xảy ra với tôi dưới bếp và anh muốn dùng nụ hôn để băng lại vết thương mà cái dây thép gai kia đã gây ra cho tôi. Và anh đã băng kín. Thế là khi anh lấy bó hoa trong bếp để về nhà tôi cảm thấy rất rõ ràng rằng không có anh tôi không thể có những khoảnh khắc như tôi đã có. Tôi được nếm trải niềm hạnh phúc lớn lao chính là vì cùng với anh.
Đôi khi anh từ dưới phố hổn hển chạy lên phòng để cảm ơn tôi đã để hoa trong bình. Đó là những lúc tôi cảm thấy đau đớn nhất. Cũng như anh tôi không muốn nhắc đến điều đó. Vờ làm như bó hoa cũng chỉ như cái cặp của anh. Nhưng chúng tôi chưa bao giờ thành công. Lần nào tôi cũng đi lấy cái bình tím còn anh bao giờ cũng quay lại để cảm ơn. Anh quay lại vì anh coi lòng biết ơn là một cái gì đó cần phải bày tỏ giống như sự tôn trọng. Tốt nhất là ngay tức thì. Rồi anh chạy xuống cầu thang còn tôi quay vào phòng ngủ hoặc phòng khách nơi mà anh vừa mới hôn tôi uống nốt chỗ vang thừa trong ly của anh và của tôi mở tiếp một chai khác rót vào hai cái ly và khóc. Khi vang đã cạn tôi ngủ ngay trên thảm. Sáng dậy tôi nhìn hình ảnh của mình trong gương. Những vết sẫm từ sơn kẻ mắt chạy dài trên má. Những vết vang đỏ đã khô trên ngực tôi đã làm rớt vang khi bàn tay rung lên vì nức nở hoặc khi đã quá say. Tóc bết vào trán và cổ. Khi nhìn thấy hình ảnh ấy trong gương tôi bỗng thấy căm thù và khinh bỉ bản thân mình và cả anh cả vợ anh và tất cả hoa hồng trên thế gian này. Tôi chạy vào phòng khách lôi bó hoa phải ôm bằng cả hai tay ấy ra quật xuống sàn nhà vào bàn ghế vào bậu cửa. Cho đến khi không còn lại một bông hoa nào tôi mới ngừng đập. Tôi đi ngủ. Tỉnh dậy vào buổi trưa và giẫm chân trần lên những cánh hoa trắng trên sàn nhà. Trên một vài cánh hoa có cả những vệt máu từ tay tôi do bị gai hồng đâm phải.
Và đã như vậy từ sáu năm nay.
Sao tôi lại chấp nhận được tình trạng đó?
Mẹ tôi cũng hỏi như vậy mỗi khi tôi về nhà vào dịp lễ tết. Và bao giờ bà cũng khóc. Người ta không thể nói chấp nhận hay không chấp nhận làm điều mà người ta thấy cần thiết hoặc khát khao!
Tôi yêu anh kinh khủng đến mức đôi khi tôi thấy như ngạt thở. Đôi khi tôi ước gì anh bỏ tôi đi mà không làm tôi bị tổn thương. Nhưng anh là người tình chung thuỷ nhất. Anh chỉ có tôi và vợ. Anh chỉ ra đi khi nào tôi ra lệnh cho anh hoặc khi tôi có người đàn ông khác. Nhưng tôi không thể ra lệnh cho anh rời bỏ tôi. Còn với những người đàn ông khác thì tôi lại không hợp. Tôi biết thế.
Đó là vào hai năm trước đây. Anh phải đi công tác mấy tuần ở Brussel. Tôi sẽ bay đến chỗ anh vào ngày cuối cùng. Chỉ riêng kế hoạch đã khiến tôi ngây ngất. Chúng tôi sẽ được ở bên nhau bảy ngày tám đêm. Hạnh phúc biết bao! Thứ sáu tôi sẽ bay thế mà thứ tư tôi bỗng bị sốt. Trên 39 độ. Tôi khóc vì bực tức. Tôi chỉ muốn bóp cổ cô bạn đã mang virus cúm đến cơ quan để tôi bị lây. Tôi đã uống hàng vốc vitamin C nuốt aspirin mua về một túi nặng cam và chanh và ăn lấy ăn để với hy vọng là sẽ khoẻ lại. Khi tất cả chẳng ăn thua gì mà tôi vẫn sốt trên 39 độ mỗi lần ho tưởng như có ai thúc xẻng vào hông mình tôi đành phải đi khám.
Tôi đứng chờ trong một hành lang hẹp. Trong một cái ghế trước phòng khám phụ sản là vợ anh đang ngồi đọc sách. Phía dưới cửa sổ bên một cái bàn thấp con gái anh đang vẽ gì đó vào một tờ giấy to. Khi tôi đi vào cô bé ngẩng đầu lên và cười với tôi. Nó cười hệt như anh. Bằng cả khuôn mặt. Và cũng nháy mắt hệt như anh. Tôi cảm thấy tay mình run rẩy. Đúng lúc ấy vợ anh được gọi tên đứng dậy. Chị ta gấp sách nói gì đó với con gái và nhìn tôi cười chỉ vào cái ghế trống. Chị ta đi qua tôi trong hành lang hẹp chạm cả cái bụng vĩ đại vào tôi.
Mắt tôi tối sầm lại. Tôi đến bên cửa sổ và mặc cho mọi người phản đối tôi vẫn mở toang cửa và hít thật sâu.
Dọc đường tôi quẳng hết số chanh cam trong túi vào thùng rác. Aspirin thì tôi vứt vào cái thùng tiếp theo. Tôi chợt mong mình ốm thật nặng sau đó là trốn đi đâu đó để không ai có thể tìm thấy. Để ôm con gấu nhung từ hồi bé vào lòng và trốn trong một mảnh vườn hoang vắng nào đó ở xa thành phố. Tôi không đủ sức để thay quần áo cứ thế thiếp đi trên đivăng. Tôi mơ thấy con gái anh nhìn thấy tôi nó sợ quá bèn trốn trong tủ và chơi với con gấu nhung nó lấy dĩa moi hai hạt cườm đen ở mắt gấu ra.
Hơn sáu giờ tối tôi mới dậy. Tôi đốt vé đi Brussel trong lavabô. Sau đó rút dây điện thoại ra. Trước đó tôi đã gọi thợ mộc đến thay khoá cửa. Ngày hôm đó tôi đã quyết định khi nào khỏi ốm tôi sẽ tìm cho mình một người đàn ông khác. Và tôi sẽ có bầu ngay với anh ta. Điều đó sẽ chắc chắn hơn cả việc thay khoá cửa. Những ngày những đêm Brussel của tôi cứ qua đi và tôi đi từ giai đoạn "tại sao anh lại có thể làm một việc hèn hạ như thế đối với mình" đến giai đoạn "nhưng anh đã làm gì hèn hạ đối với mình cơ chứ?". Tôi đã tưởng tượng ra những gì? Rằng anh về nhà với vợ rồi họ chơi cờ vua hoặc xem những tấm ảnh từ thời trẻ suốt đêm ư? Tôi đã tự vẽ một sơ đồ tâm lý trong đó vợ anh gần như là mẹ anh. Không tình dục. Chưa bao giờ tôi hỏi anh có ngủ với vợ không. Đơn giản là tôi chủ ý cho rằng một khi anh đã để trong tôi cái chất lỏng thân thiết đó của anh thì việc anh để nó trong một người phụ nữ khác là một việc độc ác. Đặc biệt là trong một phụ nữ thần thánh không tình dục như vợ anh. Và khi chị ta khó nhọc lách qua tôi trong cái hành lang hẹp chạm bụng mình với đứa con của anh trong ấy vào bụng tôi tôi cảm thấy như bị ai đó gí cái bàn là nóng bỏng với dòng "Joanna 30.12.1978" vào rốn. Giống như người ta đánh dấu cừu hay bò. Vợ anh là một phụ nữ đẹp. Nhưng đẹp như tôi nhìn thấy ở phòng khám ngay trước kỳ sinh nở thì đã khiến tôi hố đen. Những đứa trẻ sơ sinh được ra đời từ bọt vũ trụ hoặc từ những cặp hố đen lấp đầy vũ trụ cha mẹ. Chúng chẳng phụ thuộc gì vào họ theo nghĩa của những định luật vật lý chi phối họ. Anh dừng xe lại ven đường và giải thích cho tôi về sự chấp nhận cái vũ trụ đó.
Vào cái ngày 11 tháng 9 ấy anh đến nhà tôi và chúng tôi ngồi im lặng trên sàn nhà mắt dán vào màn hình và bỗng cảm thấy mình chẳng hiểu gì về thế giới. Anh sợ. Anh ngồi sau lưng tôi ôm tôi thật chặt và ngả đầu vào gáy tôi. Anh run. Và nói bằng một giọng tắt dần. Tôi yêu anh cả vì lẽ đó nữa là anh có thể sợ như vậy và không xấu hổ khi để cho tôi biết điều đó. Anh người lãnh đạo hàng trăm con người với tính nghiêm khắc đến độc đoán nhưng công bằng và trung thực một cách thái quá. Anh người không bao giờ đồng ý ngồi ở chỗ của sếp khi chỉ cần có một điều gì đó không ổn anh lập tức đòi cầm lái và tự mình ngồi sau vôlăng.
Không một người đàn ông nào mà tôi từng biết lại sợ hãi đẹp như anh. Tôi không bao giờ quên được vào cái ngày 11 tháng 9 ấy lúc anh đứng dậy và lần đầu tiên anh gọi điện cho vợ từ nhà tôi. Và mặc dù tôi đã muốn khóc khi nghe anh nói " Joasiu ..." (cách gọi Joanna thân mật - ND) tôi vẫn cảm thấy điều đó thật đẹp và nếu như anh không làm thế có lẽ tôi đã không tôn trọng anh như tôi vẫn tôn trọng anh.
Trong những khoảnh khắc ấy tôi muốn là tất cả đối với anh. Và không bao giờ để anh phải mất lòng tin hay thất vọng.
Có một lần trên bãi biển ở Hel vào lúc trời hửng sáng. Chúng tôi ngồi ngoài hiên mê mẩn nhìn về phía chân trời. Cho tới bây giờ tôi vẫn không biết buổi sáng hôm ấy rượu hay Chúa đã đẩy mặt trời lên khỏi đường chân trời đẹp đến thế để tôi bỗng cảm thấy gắn bó với anh vô cùng. Đã có khi nào trong mối quan hệ với một người đàn ông bạn bỗng thấy có một mối ràng buộc thần bí và thiêng liêng giữa hai người? Tôi đã cảm nhận được tất cả ở đó ở cái hiên nhà bừa bộn ấy ở Hel. Và có lẽ vì vậy mà tôi bỗng đủ can đảm để nói:
- Ước gì em được là người đàn bà duy nhất của anh. Duy nhất! Anh hiểu không? Và biết chắc rằng cả sáng mai cả thứ hai tuần sau và cả vào lễ Giáng Sinh em vẫn sẽ có anh...
Tôi khóc. Anh nghiêng đầu. Co người lại như thể những điều tôi vừa nói là một cú đấm và anh đang chờ những cú đấm tiếp theo và người cứ cứng đờ ở tư thế ấy. Một lát sau anh đứng dậy và đi ra phía biển. Tôi ngồi không thể nhúc nhích. Anh trở lại chạm vào đầu tôi và nói khẽ: "Tha lỗi cho anh".
Khi quay về từ Hel tôi hiểu rằng anh sẽ không bao giờ chỉ là người đàn ông của tôi. Và tôi cứ cam phận như vậy cả đến hôm nay nữa.
Mai là sinh nhật tôi. Và kỷ niệm ngày cưới của anh. Đã chín tuần nay tôi không có kinh. Tôi sẽ có đứa con của anh. Tôi đã không còn sợ cái nhẫn ấy nữa. Ngày mai tôi sẽ nói với anh rằng không thể mua hai bó hồng để tặng cho hai người đàn bà ở hai vũ trụ khác nhau tách rời nhau.
Chắc chắn anh sẽ hiểu và sẽ rời bỏ chúng tôi. Nhưng dù thế thì vẫn còn lại trong tôi cả một vũ trụ.
Vũ trụ sơ sinh. 

 

 

 

More...

Biển anh và em

By Bùi Tuyết Nhung

Trước mặt em là biển

Sau lưng em là anh

Cả hai đều dịu êm

Như tình yêu của mẹ

 

Trước biển em nhỏ bé

Trước anh em yếu mềm

Không ngăn nổi trái tim

Đập dồn trong lồng ngực

 

Biển làm em muốn khóc

Vì biển quá mông mênh

Trái tim anh đa cảm

Em sợ mình vô tình

 

Muốn ngã về phía biển 

Muốn nghiêng về bên anh

Lại sợ làm thương tổn

Chút khan hiếm an bình

 

Hay để em được khóc

Cùng với biển và anh

Biết đâu giọt nước mắt

Cũng làm vơi muộn phiền...

Năm 1998 

More...

Thơ viết ngày tháng Tám

By Bùi Tuyết Nhung

Sài Gòn trong tôi mưa nắng nhập nhằng
Tháng Tám âm thầm trôi về cuối năm
Tôi với hàng cây bên đường đứng khóc


Lơ ngơ giữa phố kiếm tìm cố nhân
Tôi với người giờ cách mấy bước chân
Sao chỉ thấy bóng mà không thấy hình


Tôi đi như trốn hoa lệ phố phường
Lòng mãi ngập ngững bao nỗi ghét thương
Không người sẻ chia không người đưa tiễn...


Tháng Tám năm 2002
 

More...

Tơ lòng của người con gái

By Bùi Tuyết Nhung

Lỡ

Bùi Tuyết Nhung

Biết rồi người sẽ ra đi
Đang khi mộng đẹp đang khi nồng nàn
Biết rằng tôi lỡ đò ngang
Dẫu sông không rộng đò quang bóng người

Thì thôi lỡ với nhau rồi
Người đừng vướng bận những lời thế gian 
Tôi đa mang hay vương mang
Cũng là cái số buộc ràng từ xưa 

Bao năm tôi cũng sẽ chờ
Biết đâu người lại lỡ đò về chung
Thẳm sâu tôi vẫn tin rằng
Một  ngày kia chắc mình chung lối về... 

Kẻ hèn nhát không có khả năng bộc lộ tình yêu. Tình yêu là đặc quyền của người dũng cảm.  Có phải người con gái ấy đã quá dũng cảm không khi chị bộc bạch hết tình yêu của mình cho một người đã ra đi không cùng với chị?

Biết rồi người sẽ ra đi

Đang khi mộng đẹp đang khi nồng nàn

Biết rằng tôi lỡ đò ngang

Dẫu sông không rộng đò ngang bóng người

Những câu thơ lục bát mở đầu khiến cho ta phải ngỡ ngàng giật mình nhìn lại. Sự khẳng định thật chân tình và cũng thật xa xót: Biết trước sự chia tay không thể tránh khỏi khi vẫn có "người" cùng xây chung một giấc mộng. Hình như thế. Hình như người con gái ấy quá tinh tế quá nhạy cảm. Nhạy cảm đến mức nhận ra sự ra đi tất yếu không thể tránh khỏi của người yêu. Nhưng chị vẫn chấp nhận lặng lẽ âm thầm. Hai chữ "biết" liên tiếp để nói lên một hiện thực buốt nhói: em hiểu và em cam chịu. Vì em yêu. Và em vẫn yêu:

Thì thôi lỡ với nhau rồi

Người đừng vướng bận những lời thế gian

Tôi đa mang hay vương mang

Cũng là cái số buộc ràng từ xưa

Người đi thực. Người đi khi giấc mơ hạnh phúc vẫn còn nóng bỏng nặng vai người thiếu nữ. Không một lời trách cứ. Không một chút níu kéo. Cô gái chấp nhận gần như sự tất yếu không tránh khỏi. "Thì thôi" thì cũng đành thôi thôi mà. Người đã quyết tâm đi. Thì đi. Đi đừng  vướng bận những gì thế gianđàm luận. Tất cả những gì còn lại là cái số vương mang của người con gái. Coi như chữ "lỡ" trong định mệnh không thể tránh khỏi. Thế thôi.

Sao dễ dàng thế nhỉ? Sao không níu kéo cho mình đi? Hạnh phúc là phải biết đấu tranh để có cơ mà? Tình yêu của người chỉ dừng lại ở đó thôi ư? Cam chịu và an phận? Hay là mức độ tình yêu chỉ dừng lại là một lần như thế?...

Nghe cô tâm sự hết kia kìa. Lẳng lặng lắng nghe đi:

Bao năm tôi cũng vẫn chờ

Biết  đâu người lại lỡ  đò về chung

Thẳm sâu tôi vẫn tin rằng

Một ngày kia chắc mình chung lối về...

Thì ra là thế. Đấy tình yêu của người con gái là như thế đấy. Chờ đợi và hy vọng. Hy vọng và tin tưởng. Tin tưởng và chờ đợi. Yêu sâu sắc nghĩa là quên cả bản thân mình. Cô ấy quên rồi. Quên quyền lợi được yêu của mình chỉ để nhớ hơn tình yêu cho người. Và yêu người hơn. Yêu  đến khờ dại. 

Niềm tin. Ở đâu có tình yêu thì ở đó có niềm tin. Thì ở đó có sự chờ đợi và hy vọng. Người con gái lặng lẽ giấu trong lòng những giọt nước mắt tủi thương nuốt vào tạn đáy sâu tâm hồn khát vọng đựoc kề cạnh âu yếm người mà cả tâm hồn và trái tim hướng tới. Chỉ để yêu người trọn vẹn hơn. Yêu mà không cản trở không chiếm hữu cho riêng mình.

Cả bài thơ vang lên như một câu cảm đầy chua xót: "Lỡ".  Dẫu  vẫn biết tình yêu có những lý lẽ riêng của nó mà bản thân lý lẽ không hiểu nổi nhưng ta vẫn thấy chạnh lòng khi chứng kiến tình yêu son sắt của người con gái. Một câu lỡ thôi để rồi chờ đợi như một sự phải thế một định mệnh.

Có phải mọi trở ngại đối với tình yêu chỉ làm cho nó thêm mãnh liệt? Vì tình yêu là cái gì ngọt ngào nhất mà cũng là cay đắng nhất.

(Lời bình của Nguyễn Thanh Loan trên báo Áo Trắng năm 2004)






More...

Tri âm

By Bùi Tuyết Nhung


Núi gọi con về với mẹ

Rừng xanh đồng vọng mây ngàn

Nóc nhà có đôi chim lạ

Than phiền chuyện chốn nhân gian

Con đi một mình cô lẻ

Tri âm gặp được mấy người

Phố phường ngoài kia chộn rộn

Ai cũng chỉ một mình thôi

Hạnh phúc con còn có mẹ

Núi cao lại cả rừng già

Lặng im tháng ngày chia sẻ

Vui buồn nào rồi cũng qua...

More...